Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Khu vườn mùa hạ

Facebook - 04/2011
Buổi sáng tĩnh lặng. Cảm giác lắng nghe được cả tiếng cánh hoa phong lan tách mình nở vội. Giò phong lan trắng thầm thì như một lời yêu sớm. Bông hồng bạch thoang thoảng hương. Mùi hương cảm nhận bằng giác quan, bằng ký ức. Ký ức về một khu vườn tuổi thơ đấy sương, ngập hương.

Thanh minh vừa chớm, trời đã thổn thức sang hè. Xịt nhẹ sau gáy táo xanh delicious... tươi mát như một cơn gió đầu mùa. Chọn cho mình chiếc sơ mi hoa nhẹ như mây, xỏ chiếc váy thô bạc màu. Em tự làm em dịu mát.

Mùi cafe đêm qua say mê sau những cử động. Một cái gạt tay nhẹ cũng đủ làm em ngây ngất. Em thơm như buổi bình mình.

Thật kì lạ. Bây giờ những vui buồn đến với mình em cứ hờ hững như không. Không còn thật vui và cũng không còn thật buồn. Lâu lắm em chẳng có một nụ cười thực sự hết mình. Có phải cuộc sống nhiều đề phòng làm em mất cảm giác. Hay vì đã qua hết những cung bậc vui buồn, em đã hết bất ngờ trước những niềm vui, hết sốc trước những nỗi buồn.
Hít thật sâu những tinh khôi, thở ra hết những muộn phiền. Lâng lâng bước vào mùa mới... mở lòng mình như khu vườn mùa hạ...

P/s: Táo xanh chồng tặng tôi vào một ngày đặc biệt. Cách tặng quà của chồng khi ấy cũng làm tôi thật bất ngờ. Bởi thế, có thể với nhiều người nó là mùi hương đơn giản, đối với tôi, sự đơn giản ấy chính là hạnh phúc có hương vị màu xanh của dưa chuột, hoa violet, thuốc là sấy, bưởi, hoa mộc lan, hoa huệ, hoa loa kèn sống ở thung lũng, hoa hồng, gỗ sandal, hổ phách và xạ hương... 



1 nhận xét:

Nặc danh nói...

Hôm nào rảnh mời em và C đến Định Công uống cafe nhé. caphephin

Đăng nhận xét