Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

On the Street - Simplicity

Thật lòng mình đôi khi tôi tự hỏi không hiểu tại sao mình lại thích những vẻ đẹp Tây đến vậy. Tây ở đây là những bạn da trắng, da màu, cao hay thấp không quan trọng lắm. Vấn đề ở chỗ, các bạn ấy mặc gì tôi cũng thấy đẹp, hơi đẹp hoặc tương đối đẹp, cùng lắm là ... không xấu lắm.

Hà Nội thu hút không biết bao nhiêu các bạn Tây, nhất là khu vực bờ Hồ và các phố cổ. Các bạn ấy thường diện tông xỏ ngón, giày thể thao. (Không mấy khi thấy các bạn ấy đi giày cao, trừ khi vào nhà hàng). Đặc biệt tôi cũng không mấy khi nghe thấy tiếng dép loẹt xoẹt của các bạn ấy. Các bạn ấy mặc áo dây, áo ống, váy maxi, quần sooc', quần ngố, váy ngắn... đủ loại quần áo nhưng bao giờ tính tiện dụng, thoải mái cũng đặt lên hàng đầu.

Đi dọc con đường trước Hapro, Hồ Gươm Xanh bar, nhìn sang bên tay trái (vỉa hè quanh hồ Gươm), thấy mát mắt với các bạn Tây đi bộ. Các bạn ấy hở một cách làm mình thấy "sảng khoái". Vì đơn giản, người các bạn ấy đẹp, tỉ lệ giữa các phần của cơ thể hợp lý, cái phần hở ra thường là cái phần đẹp nhất của cơ thể, nếu không đẹp đó cũng là sự tự tin của các bạn ấy. Thế mà quay sang phải, phía các bạn Việt Nam nhà mình cũng quần ngắn, áo ngắn, áo hở ra ngoài đường thì thấy mệt quá. Không dám nói là ai đẹp hơn ai, dù sao trong mắt mỗi người cái đẹp nó khác nhau và rất tương đối. Chủ yếu thấy các bạn nhà mình toàn áo bó, quần bó, xăng đan cao gót tận mười mấy phân. Trong khi các bạn ấy cũng chỉ đang đi dạo phố như mình. (Cũng phải nói là có lúc mình thèm được mặc bó như các bạn ấy vì người mình không đẹp nên hình như mình đang ghen tị thì phải.) Cái đẹp trong mắt người Việt Nam mình cầu kì quá.

Một vài năm gần đây, người nhà mình mới bắt đầu quen dần với sự đơn giản. Dư âm bèo nhún, hạt đính lấp lánh cầu kì chỉ còn nhiều ở các bà các cô ngoài 35 tuổi. Mà cái dư âm ấy hầu hết đều xuất phát từ Hàng Ngang, Hàng Đào, chợ Đồng Xuân - những con phố và cái chợ đổ buôn lớn của miền Bắc và Trung Quốc. Các em bé tuổi teen tiếp cận với internet, tìm tòi những xu hướng thời trang mới, học hỏi theo phim ảnh Hàn Quốc. Quần áo các em mặc cũng đẹp hơn, sáng sủa, đơn giản, tiện dụng hơn nhưng...

Đúng là cuộc đời có một từ ta không muốn nói đến mà lúc nào cũng phải nhắc đến đó là "nhưng". Các em ấy loay hoay giữa các trào lưu, các xu hướng, cóp nhặt mỗi nơi một chút, chạy theo hết vintage, colour blocks, chấm bi, da báo... mà chưa tạo được bản sắc cho mình. Có một sự thật dài dòng thế này, thường một tuần vợ chồng tôi hay đi xem phim một hai lần trên cái trung tâm chiếu phim tập trung nhiều hot girls, hot boy nhất nhì Hà Nội. Tôi hay đặt vé online vì thế cũng phải đến sớm hơn nửa tiếng để lấy vé. Trong cái thời gian rảnh rỗi chờ đến giờ chiếu, chúng tôi lại có dịp ngồi ngắm các em. Trẻ con bây giờ thật là xinh đẹp. Sữa, dinh dưỡng đầy đủ làm cho các em có một đôi chân dài, đầu gối không còn củ lạc ổng bơ như thời của chúng tôi về trước. Tuy nhiên, thực tế là chúng tôi khó lòng thấy bản sắc của các em. Hình như các em đang khiên cưỡng quá về cái đẹp. Cứ phải hở ra, cứ phải ngắn, cứ phải cao gót mới là đẹp? Cứ phải môi đỏ, má hồng ửng lên, mắt kẻ line đen xì mới là đẹp? Thôi tôi không nói về vấn đề này nữa, kẻo có tranh cãi mất thôi.

Quay lại vẻ đẹp của các bạn Tây. Tôi mới lang thang một chút buổi chiều mà đã thấy các bạn ấy đẹp thế này đây. 

Màu sắc quần áo rất chuẩn

Phong cách tự tin


Mặt đẹp như siêu sao Holywood (mình chụp dìm hàng quá)


Chỉ đơn giản như thế này đã là đẹp

Vẻ đẹp của sự khỏe mạnh


Chủ đẹp đến cún cũng đẹp


Già cũng vẫn đẹp kiểu già

Bụi bặm đẹp kiểu bụi bặm




Đẹp từ đằng trước

.... ra đằng sau 

Nhân tiện về cái đẹp đằng sau này, có lẽ tôi sẽ phải hỏi lại một vài người bạn bên Pháp. Nghe nói phụ nữ Pháp khi đi bộ có cái đánh hông rất đẹp. Người phụ nữ mặc váy màu cam bên trên cũng vậy. Dáng đi thật uyển chuyển, hấp dẫn mà không bị lả lơi, quá lố chút nào.

Thôi tóm lại vẻ đẹp của các bạn Tây chỉ trong hai từ: Đơn giản và khỏe mạnh. Vậy thôi.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét