Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Tôi của hôm nay

Tôi của ngày hôm nay học được một điều. Hạnh phúc hay đau khổ đều thật mong manh. Tất cả chỉ vừa trôi qua trong chớp mắt. Một phút đợi chờ cho ta một kết quả khác với những gì ta mong đợi. Mơ ước và hiện thực đôi khi rất gần và cũng rất nhanh bỏ xa nhau trong một khoảng cách khó lấp đầy.
Nếu đem cân đo đong đếm ngày hôm nay, tôi không hiểu nó sẽ nặng bao nhiêu? Nặng như hòn đá tảng hay nhẹ như một giọt nước mắt? 
Nhưng lạc quan trong tôi không cho tôi dừng lại. Tôi viết để đánh dấu ngày hôm nay. Ngày tôi sẽ khó có thể quên trong cuộc đời mình. Ngày mà tôi không bao giờ mong gặp lại một lần nữa. 
Tôi vượt qua 1 tiếng đồng hồ khủng khiếp bằng 3 xiên ngan nướng, 2 cái đùi và một bát măng tiết. Nghe hài hước và "xôi thịt" làm sao. Nhưng thế đấy, tôi không thích ở nhà hoặc khóc lóc quá nhiều trong những lúc thế này. Nước mắt chỉ làm bạn quên đi mất mình cần phải làm gì để hết buồn. Món ăn cho bạn năng lượng và niềm vui thưởng thức.
Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi. Tôi của ngày hôm nay, thay đổi cách khóc, thay đổi cách buồn, thay đổi cách đối mặt và vượt qua. Bên tôi có một bờ vai để tôi tựa vào khi tay buông xuống và không muốn làm gì cả.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét