Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Cafe mùa xuân

360's Blog
Cuối năm tự nhiên mỗi người sẽ có những giây phút lục tìm lại kỷ niệm và ký ức. Tặng anh yêu, kỷ niệm của những ngày đầu yêu nhau. Đọc lại và thấy tâm hồn mình vẫn còn nhiều lãng mạn lắm lắm.

Mình thường rủ nhau đi cafe mỗi tối... Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ hợp lắm với cafe và vài ba câu chuyện vui buồn.
Cafe mùa Hạ... Em chọn một góc nhỏ trên tầng 2 của quán cafe quen thuộc bên bờ Hồ Gươm. Quán ấy chắc anh chưa biết. Chủ quán thích nhạc Rock. Quán ấy cafe đen khá ngon. Ghế mộc và bàn gỗ. Cọc cạch một chút, thô sơ một chút và bờ bụi một chút nhưng ngồi được lâu. Em thường ngồi đó mỗi chiều hè lang thang cùng mấy đứa bạn thân. Nắng chan hòa và khi nào thấy má ửng hồng, mồ hôi thấm sau áo, em lượn qua hồ. Luồn lách qua cầu thang hẹp và tối, hoa mắt một chút và mù mờ một chút vì vừa ở ngoài nắng vào. Bao nhiêu cái nóng sẽ biến mất. May mắn em sẽ chọn được chỗ ngồi ngoài ban công. Cafe nhỏ trong fin từng giọt ấm nồng, không đặc quá và không sánh quá... Đủ để cái nắng mùa hè đọng lại dưới đáy lưỡi, cái mát dịu thấm vào cổ họng... tan theo viên đá nhỏ... Ngồi ngoài ban công, gió hồ mát lạnh lướt sau gáy... Mồ hôi khô dần sau lưng áo... Nắng dịu đi sau những câu chuyện bạn bè...

Cafe mùa thu... Nắng vàng mơn man từng nếp váy. Trưa hè nóng bỏng chẳng dám ra đường còn mùa thu em lại thích chạy xe giữa trưa nắng. Qua hồ Tây và lóc cóc trèo mấy bậc thang lên Cổ Ngư. Cafe có thế không ngon, mà hình như em lên Cổ Ngư chỉ để gọi một cốc cafe và ngắm hồ Tây. Mùa thu lúc nào cũng đẹp, cái cảm giác cả trời đất trong suốt và lòng người cũng trong suốt. Người ta có thể nhìn ra ngoài trời mà thấy cả lòng mình trong ấy. Cafe mùa thu em thường uống đen nóng. Chẳng hiểu sao lại muốn cái đắng không đường làm lòng mình trở về thực tại, bớt chống chếnh và bớt lạnh lẽo...
Cafe mùa đông... Em dậy sớm lên Giảng... Cafe trứng không còn ngon như ngày xưa nhưng tường vẫn cũ kĩ và không gian vẫn ấm áp. Cái gió lạnh mùa đông cắt vào da khi em đi ngoài đường không lọt được vào quán nhỏ. Tháo găng tay, xoa xoa hai lòng bàn tay cóng lạnh vào nhau và áp vào cốc cafe nóng hổi, áp nhẹ tay ấy lên má, cái rét mùa đông tan đi được nửa phần... Cafe mùa đông em thường uống một mình, tự lang thang ra đường trong sáng sớm. Môi, má run lên... Cafe một mình thường làm dịu đi nhiều trống vắng... Văng vẳng đâu đó một bài hát quen thuộc... Nắng có hồng bằng đôi môi em... Một sáng mùa đông hình như đôi môi em vẫn là đốm lửa hồng...
Anh gọi điện và mình đi cafe... Cafe mùa xuân... Quất nằm gọn mình nơi khúc quanh giữa đường Trấn Vũ... Con đường nhỏ vòng tay quanh eo hồ Trúc Bạch... Tối mùa xuân, cái lạnh mùa đông biến mất nơi nào... Ghế nhựa ngay trên vỉa hè, ngồi sát vào nhau ngắm người qua lại, tay lồng vào nhau... Nâu đá nhé anh. Vừa đủ đắng để thích thú xuýt xoa, vừa đủ ngọt ngào để nụ hôn trao vội còn thơm hơi sữa... Cafe mùa xuân, tối muộn mà vẫn đông như trảy hội... Người đi xa Hà Nội tìm về ngồi với bạn bè rôm rả. Người khác sắp về quê ăn tết ngồi uống cốc cafe sau bữa tất niên, mặt đỏ nên chưa muốn ra đường... Dăm ba câu chuyện ôn lại năm cũ, dăm ba người bạn chợt nhận ra nhau trên đường gọi giật lại... Lại cốc cafe và điếu thuốc... Tối mùa xuân bao nhiêu chuyện để nói phải không anh. Nhưng mình vẫn giữ thói quen ngồi bên nhau lắng nghe mùa xuân về bên thềm lá, lặng im ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét