Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Lại một mùa hoa

Có một lần khi em đi dọc đường Thanh niên, vòng vèo một lúc qua Hoàng Hoa Thám, em nhìn thấy một cây hoa rất lạ ngay trước cổng Bách Thảo. Hoa gì mà cả cây trắng xóa như bông. Nếu em nhớ không nhầm, khi ấy cũng vào độ tháng 2, tháng 3. Xuân vừa sang được một ít ngày, trời đất ẩm ương, mưa nhiều và nắng cũng nhiều. Lúc ấy em mới là cô sinh viên năm nhất và không hiểu nhiều về Hà Nội. Hoa ấy trắng quá, em chợt nghĩ trong đầu một cái tên cho nó. Hoa Muối. Thói quen của em vẫn vậy, đặt tên cho những cái gì em chưa biết. Và từ ấy em gọi cái hoa trắng trắng ấy là Hoa Muối.

Sau này em biết nó có một tên khác. Cái tên mang nhiều hoài niệm và lưu luyến trong ký ức nhiều người Hà Nội nhưng em vẫn thích gọi đơn giản là hoa Muối. Có phải vì trong em, một cô gái biển, cái vị muối nó ngấm vào da thịt từ khi mới lọt lòng. Có phải vì Muối, tên một loại quả chỉ có ở những vùng nhiều đồi núi như quê hương em đã gắn với cả tuổi thơ leo trèo và tung tăng khắp nơi của con bé nghịch ngợm này. Có phải cái màu hoa trắng kia nó làm em nhớ về đâu đó trên con đường ven biển mỗi tháng em về nhà, những mảng muối phơi trắng xóa và lấp lánh lên dưới ánh mặt trời. Cái tên hoa không lãng mạn, không mĩ miều nhưng nó là một miền kỉ niệm của riêng em...

Đã bao nhiêu lần em muốn chụp riêng cho mình một tấm ảnh. Một mình em thôi đứng dưới gốc cây Muối, dưới chân trắng xóa một màu những bông hoa nhỏ xíu, li ti để cảm thấy mình như đang đứng trên đám mây bồng bềnh. Khi ấy anh biết không, lòng mình sẽ nhẹ nhàng và thoải mái lắm lắm. Và chỉ cần một cơn gió nhẹ, những bông hoa li ti ấy sẽ đậu nhẹ lên tóc em. Và nếu khi ấy em về gặp anh, anh sẽ hát trêu em: Em đi đâu về mà tóc đầy...

Lại một mùa hoa nữa đi qua... Em nhận ra mình đã qua thời sinh viên nhiều mơ mộng. Và hôm nay khi đi giữa màu trắng ấy, nó vẫn là hoa muối của em thôi, nhưng thời gian không còn là 4,5 năm về trước. Cuộc sống bắt người ta phải đi nhanh hơn, vội vàng hơn... Liệu có ngày nào đó... một mùa hoa đi qua mà em chẳng kịp ngắm một lần...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét