Hiển thị các bài đăng có nhãn 360. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 360. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Lại một mùa hoa

Có một lần khi em đi dọc đường Thanh niên, vòng vèo một lúc qua Hoàng Hoa Thám, em nhìn thấy một cây hoa rất lạ ngay trước cổng Bách Thảo. Hoa gì mà cả cây trắng xóa như bông. Nếu em nhớ không nhầm, khi ấy cũng vào độ tháng 2, tháng 3. Xuân vừa sang được một ít ngày, trời đất ẩm ương, mưa nhiều và nắng cũng nhiều. Lúc ấy em mới là cô sinh viên năm nhất và không hiểu nhiều về Hà Nội. Hoa ấy trắng quá, em chợt nghĩ trong đầu một cái tên cho nó. Hoa Muối. Thói quen của em vẫn vậy, đặt tên cho những cái gì em chưa biết. Và từ ấy em gọi cái hoa trắng trắng ấy là Hoa Muối.

Sau này em biết nó có một tên khác. Cái tên mang nhiều hoài niệm và lưu luyến trong ký ức nhiều người Hà Nội nhưng em vẫn thích gọi đơn giản là hoa Muối. Có phải vì trong em, một cô gái biển, cái vị muối nó ngấm vào da thịt từ khi mới lọt lòng. Có phải vì Muối, tên một loại quả chỉ có ở những vùng nhiều đồi núi như quê hương em đã gắn với cả tuổi thơ leo trèo và tung tăng khắp nơi của con bé nghịch ngợm này. Có phải cái màu hoa trắng kia nó làm em nhớ về đâu đó trên con đường ven biển mỗi tháng em về nhà, những mảng muối phơi trắng xóa và lấp lánh lên dưới ánh mặt trời. Cái tên hoa không lãng mạn, không mĩ miều nhưng nó là một miền kỉ niệm của riêng em...

Đã bao nhiêu lần em muốn chụp riêng cho mình một tấm ảnh. Một mình em thôi đứng dưới gốc cây Muối, dưới chân trắng xóa một màu những bông hoa nhỏ xíu, li ti để cảm thấy mình như đang đứng trên đám mây bồng bềnh. Khi ấy anh biết không, lòng mình sẽ nhẹ nhàng và thoải mái lắm lắm. Và chỉ cần một cơn gió nhẹ, những bông hoa li ti ấy sẽ đậu nhẹ lên tóc em. Và nếu khi ấy em về gặp anh, anh sẽ hát trêu em: Em đi đâu về mà tóc đầy...

Lại một mùa hoa nữa đi qua... Em nhận ra mình đã qua thời sinh viên nhiều mơ mộng. Và hôm nay khi đi giữa màu trắng ấy, nó vẫn là hoa muối của em thôi, nhưng thời gian không còn là 4,5 năm về trước. Cuộc sống bắt người ta phải đi nhanh hơn, vội vàng hơn... Liệu có ngày nào đó... một mùa hoa đi qua mà em chẳng kịp ngắm một lần...


Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Cafe mùa xuân

360's Blog
Cuối năm tự nhiên mỗi người sẽ có những giây phút lục tìm lại kỷ niệm và ký ức. Tặng anh yêu, kỷ niệm của những ngày đầu yêu nhau. Đọc lại và thấy tâm hồn mình vẫn còn nhiều lãng mạn lắm lắm.

Mình thường rủ nhau đi cafe mỗi tối... Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ hợp lắm với cafe và vài ba câu chuyện vui buồn.
Cafe mùa Hạ... Em chọn một góc nhỏ trên tầng 2 của quán cafe quen thuộc bên bờ Hồ Gươm. Quán ấy chắc anh chưa biết. Chủ quán thích nhạc Rock. Quán ấy cafe đen khá ngon. Ghế mộc và bàn gỗ. Cọc cạch một chút, thô sơ một chút và bờ bụi một chút nhưng ngồi được lâu. Em thường ngồi đó mỗi chiều hè lang thang cùng mấy đứa bạn thân. Nắng chan hòa và khi nào thấy má ửng hồng, mồ hôi thấm sau áo, em lượn qua hồ. Luồn lách qua cầu thang hẹp và tối, hoa mắt một chút và mù mờ một chút vì vừa ở ngoài nắng vào. Bao nhiêu cái nóng sẽ biến mất. May mắn em sẽ chọn được chỗ ngồi ngoài ban công. Cafe nhỏ trong fin từng giọt ấm nồng, không đặc quá và không sánh quá... Đủ để cái nắng mùa hè đọng lại dưới đáy lưỡi, cái mát dịu thấm vào cổ họng... tan theo viên đá nhỏ... Ngồi ngoài ban công, gió hồ mát lạnh lướt sau gáy... Mồ hôi khô dần sau lưng áo... Nắng dịu đi sau những câu chuyện bạn bè...

Cafe mùa thu... Nắng vàng mơn man từng nếp váy. Trưa hè nóng bỏng chẳng dám ra đường còn mùa thu em lại thích chạy xe giữa trưa nắng. Qua hồ Tây và lóc cóc trèo mấy bậc thang lên Cổ Ngư. Cafe có thế không ngon, mà hình như em lên Cổ Ngư chỉ để gọi một cốc cafe và ngắm hồ Tây. Mùa thu lúc nào cũng đẹp, cái cảm giác cả trời đất trong suốt và lòng người cũng trong suốt. Người ta có thể nhìn ra ngoài trời mà thấy cả lòng mình trong ấy. Cafe mùa thu em thường uống đen nóng. Chẳng hiểu sao lại muốn cái đắng không đường làm lòng mình trở về thực tại, bớt chống chếnh và bớt lạnh lẽo...
Cafe mùa đông... Em dậy sớm lên Giảng... Cafe trứng không còn ngon như ngày xưa nhưng tường vẫn cũ kĩ và không gian vẫn ấm áp. Cái gió lạnh mùa đông cắt vào da khi em đi ngoài đường không lọt được vào quán nhỏ. Tháo găng tay, xoa xoa hai lòng bàn tay cóng lạnh vào nhau và áp vào cốc cafe nóng hổi, áp nhẹ tay ấy lên má, cái rét mùa đông tan đi được nửa phần... Cafe mùa đông em thường uống một mình, tự lang thang ra đường trong sáng sớm. Môi, má run lên... Cafe một mình thường làm dịu đi nhiều trống vắng... Văng vẳng đâu đó một bài hát quen thuộc... Nắng có hồng bằng đôi môi em... Một sáng mùa đông hình như đôi môi em vẫn là đốm lửa hồng...
Anh gọi điện và mình đi cafe... Cafe mùa xuân... Quất nằm gọn mình nơi khúc quanh giữa đường Trấn Vũ... Con đường nhỏ vòng tay quanh eo hồ Trúc Bạch... Tối mùa xuân, cái lạnh mùa đông biến mất nơi nào... Ghế nhựa ngay trên vỉa hè, ngồi sát vào nhau ngắm người qua lại, tay lồng vào nhau... Nâu đá nhé anh. Vừa đủ đắng để thích thú xuýt xoa, vừa đủ ngọt ngào để nụ hôn trao vội còn thơm hơi sữa... Cafe mùa xuân, tối muộn mà vẫn đông như trảy hội... Người đi xa Hà Nội tìm về ngồi với bạn bè rôm rả. Người khác sắp về quê ăn tết ngồi uống cốc cafe sau bữa tất niên, mặt đỏ nên chưa muốn ra đường... Dăm ba câu chuyện ôn lại năm cũ, dăm ba người bạn chợt nhận ra nhau trên đường gọi giật lại... Lại cốc cafe và điếu thuốc... Tối mùa xuân bao nhiêu chuyện để nói phải không anh. Nhưng mình vẫn giữ thói quen ngồi bên nhau lắng nghe mùa xuân về bên thềm lá, lặng im ...

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Mùa hè mưa thẳng đứng

Wednesday May 30, 2007 - 09:24am - 360's Blog
Mùa hè mưa thẳng đứng. Mưa như những mũi tên nhỏ đâm thẳng xuống đất. Rào rạt. Vội vã. Mưa như trút hết nỗi nhớ nhung.
Mùa hè mưa thẳng đứng. Trong cốp xe em luôn có một chiếc áo mưa. Áo mưa màu xanh. Mỗi lần mặc áo mưa lại thèm một vòng ôm sau lưng người mình yêu. Buồn cười thế. Mưa rơi từng hạt xuống đất, hạt mưa nảy tanh tách, bắn trọn vào chân em mát lạnh. Nếu hồi bé em sẽ ví mưa như những hạt pha lê trong suốt ở trên trời hay ở chiếc vòng cổ cô gái nào bị rơi xuống đường. Lóng lánh.
Mùa hè mưa thẳng đứng. Chỉ khi nào em phóng xe thật nhanh mưa mới táp vào mặt. Rát. Mưa như kim châm vào da thịt. Thế mà một thoáng thôi lại tạnh. Vì mưa thẳng đứng nên sau mưa trời nắng vội vã. Nắng như là chưa từng có mưa. 

Hồn sen


Thursday May 31, 2007 - 09:52pm  - 360's Blog
Thủa nhỏ, tôi chỉ biết đến sen trong cái ao nhỏ của cụ ngoại. Ngôi nhà cổ đâu đó còn dấu tích của những cột, những xà gỗ ngày trước thoang thoảng hương thơm dịu dàng mỗi đêm trăng sáng. Ký ức non trẻ của tôi không thể phân biệt mùa sen vào khi nào, tôi chỉ mang máng rằng mùa sen là mùa thật nhiều gió và trời xanh rất xanh.

Trẻ thơ có những điều không để ý nhưng nếu chú tâm vào điều gì những ký ức ấy sẽ đi theo con người suốt cuộc đời. Ấn tượng về hương sen bao giờ cũng ấp ủ cùng tôi mỗi sáng thức dậy. Một bếp than hồng nho nhỏ, một ấm nước sùng sục sôi và cụ tôi lom khom thắp hương trên bàn thờ tổ. Mắt cụ nhắm thật nhẹ, khuôn mặt cụ thanh thản. Khuôn mặt ấy luôn thanh thản kể cả đến ngày gia đình tôi đứng bên giường nhìn cụ lần cuối. Cụ ngồi xuống cái sập gụ đen bóng. Đứa trẻ trong tôi không nhớ sập gỗ ấy chạm trổ những gì chỉ nhớ cảm giác mịn màng, trơn láng và... mát lạnh khi đặt người nằm xuống. Giờ người ta quen nằm trên đệm, trên chiếu cói, chiếu trúc có lẽ nghĩ đến sập người ta thấy đau mình lắm. Quả là sai lầm lắm thay. Nằm trên sập làm bằng gỗ tốt êm ái, mềm có khi hơn cả đệm.

Lại nói về cụ tôi, cụ tôi rất dễ tính nhưng cũng rất cầu kì. Cầu kì trong ăn uống. Không phải tự nhiên cụ thả sen trong cái ao trước nhà. Đối với cụ, một ấm trà ướp hương sen mỗi sáng thực là không thể thiếu. Ao trước nhà gọi là ao nhưng to lắm. Đất đai ngày xưa rộng chứ đâu như bây giờ. Sáng sớm cụ tôi cẩn thận cho chè khô vào cái hộp đựng bằng sứ lót nhẹ một lớp giấy mỏng chống ẩm. Cái hộp chè lại được đặt khẽ khàng vào một cái hộp bằng gỗ giống như cái tráp ngày xưa các cụ cắp theo. Cụ tôi đi trước, tôi lũn tũn theo sau trèo lên cái thuyền con con. Bây giờ nhìn lại tôi mới thấy nó bé tẻo teo chứ ngày xưa đối với trẻ con, cái thuyền ấy đến là to. Cụ dùng cái mái chèo tay rẽ nước, rẽ lá ra giữa ao. Cụ tôi chọn một nụ sen còn đang cúp. Tỉ mẩn, từng cánh, từng cánh, những ngón tay gày guộc của cụ tôi tách nhẹ từng cánh sen đặt vào giữa nhụy hoa một ít trà khô đã được bọc trong giấy mỏng. Chẳng nhớ loại giấy ấy là loại giấy gì nữa nhưng chắc chắn là giấy trắng. Và cứ thế cụ để trà vào từng búp sen. Buổi chiều hai cụ cháu đứng bên bờ ao ngắm hoa, cụ tôi chỉ cho tôi từng bông sen ướp trà buổi sáng. Thế mà tôi có nhớ bông nào với bông nào đâu. Một hai hôm sau, trời chưa kịp sáng, hai cụ cháu tôi lại lên thuyền. Lần này cụ tôi mang theo một bình nhỏ, bình bằng sứ màu xanh xanh như ngọc. Cụ đặt tay đỡ lá sen, tay kia cầm bình sứ hứng lấy những giọt sương còn đọng trên lá. Đi một vòng cũng được gần nửa bình nước. Cụ tôi bắt đầu táp thuyền vào những bông sen hôm trước, hoa giờ chưa nở hết đâu, cũng mới chỉ vừa khẽ mở cánh thôi. Cụ tôi bảo nếu lấy trà vào lúc hoa nở hết thì sương sẽ làm ướt trà và hương thơm cũng sẽ bay mất một ít. Nước đã lấy, trà cũng ướp xong hương. Một ấm trà sáng sớm đượm hương sen và tinh khiết. Cụ vừa chắt lọc nước sương vừa được nấu sôi vào ấm trà vừa dận dò mọi người. Pha trà hương nhất định không được tráng trà, tráng đi là mất đến 7 phần thơm ngon rồi.

Uống trà cũng phải có nghệ thuật của nó. Chén rót trà phải được rửa sạch, hong khô. Cụ tuyệt đối không lau chén mà chỉ để ngay ngoài hiên hong gió trời. Chén trà được tráng qua nước sôi, ấm trà để vừa độ sẽ được rót sang chén còn ấm nóng ấy. Nước trà cất từ sương lá sen dường như đậm đặc hơn nhiều thứ nước khác. Nhìn cụ tôi rót từng chén trà cảm như thời gian lúc ấy ngừng lại để người ta có thể lắng nghe cả tiếng từng giọt trà rơi nhẹ, chạm vào thành cốc... Không gian tĩnh lặng, gió hiu hiu, mỗi lần một giọt trà rơi xuống là một lần hương sen trong trà lan tỏa... Giọt trà tinh túy khi ấy hóa thành giọt sen... Cả cái ấm trà nhỏ xinh kia chất chứa bao nhiêu nâng niu, trìu mến, ấp ủ bao nhiêu hương hoa, hồn hoa...

Những người trẻ trong nhà thì bảo cụ tôi cầu kỳ quá. Nhưng bọn trẻ con và người già quanh xóm thì thích thú lắm. Nhiều lúc cảm thấy cụ pha trà như đang tiến hành một nghi lễ. Nghiêm trang và đẹp đến kì lạ.
Lớn lên, đương nhiên tôi biết như mọi người sen mùa hạ, cúc mùa thu nhưng cái cảm giác thần bí về hoa sen vẫn còn mang trong tôi. Sao lại có loài hoa đặc biệt đến thế. Vẫn biết thiên nhiên phong phú không tạo ra một tạo vật nào giống tạo vật nào nhưng sen có lẽ phải được iu ái lắm. Mùi hương không quyến rũ như bao loài hoa khác mà thanh tịnh. Nghĩ đến sen nhớ đến Đóa hoa vô thường của Trịnh Công Sơn, không biết khi viết bài ca ấy, ông viết về người con gái hay viết về loài hoa vô thường nào...

Đối với tôi, sen đơn giản là một loài hoa của ký ức và hoài niệm. Một ngày hè nóng bức, chạy xe qua con đường quen thuộc sẽ có đôi lúc tôi đi chậm lại, loài hoa ấy không rực rỡ nhưng cái hương thơm man mát của nó kéo tôi dừng xe và khó cưỡng lại ý muốn cầm một bó hoa cắm trong chiếc bình ở nhà. Hoa sen cắm trong bình gốm, muốn hoa tươi lâu hơn và nở đẹp hơn, ban đêm hãy để hoa ra ngoài trời, hoa hít lấy sương đêm để sáng hôm sau nở ra trọn vẹn mọi sắc độ của mình. Người chơi sen có điều kiện sau khi cắt sen còn bọc một lớp bùn ao mỏng trước khi cắm vào nước, hoa sen sẽ tươi lâu và thơm như còn đang trong đầm.
Sen hồng và sen trắng đều thơm nhưng nếu ai để ý sẽ thấy sen hồng mùi đậm hơn sen trắng. Ngược lại, sen trắng thơm dịu và lâu tan hơn. Mùi hương sâu, mát. Sen hồng cũng tàn nhanh hơn sen trắng thì phải. (Hay tại vì thích sen trắng nên lúc nào mình cũng thấy sen trắng đẹp hơn sen hồng). Mùa hạ chói chang về nhà nhìn thấy bình sen trắng muốt. Nhắm mắt lại, thả hồn trong giai điệu yoga. Hương mùa hè đọng lại vẹn nguyên trong giây phút ấy...