Hiển thị các bài đăng có nhãn Fashion. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Fashion. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Gucci Pour Home II - Chàng trai mùa hạ

Đôi khi à không, thường xuyên chứ, tôi và người đàn ông của mình luôn nghĩ rằng chúng tôi còn đang rất trẻ. Và vì thế, bạn cũng đừng buồn cười khi tôi gọi người ấy là chàng.

Chàng trai mùa hạ của tôi thường mặc áo thun body ôm sát và quần jeans thoải mái, chiếc thắt lưng màu da bò tôi tặng chàng trong một dịp đặc biệt. Đôi giày moka màu nâu thể hiện tính lười biếng của cánh đàn ông. Họ thường thích mang những đôi giày tiện lợi không cần phải cúi xuống xoắn ra xoắn vào, thắt nút thắt nơ như giày buộc dây. Khởi đầu mùa hạ, chàng tự cho mình cái quyền nhuộm tóc. Tóc màu nâu, cắt gọn và cao. Thật là tiện cho tôi. Tại sao lại tiện cho tôi mà không phải cho chàng? Có ai thắc mắc thế không nhỉ?

Bởi vì mùa hạ là mùa của dạo mát mỗi chiều đi làm về, mỗi buổi tối sau khi đã trút bỏ mọi thứ bụi bặm trong phòng tắm ngát mùi hoa hồng. Bởi vì mỗi khi dạo trên phố, ngồi sau lưng và ôm eo chàng, tôi thích chạm môi vào gáy chàng. Tôi ưa thích làn da mát lạnh ấy. Tự bản thân mình tôi biết, đối với cả phụ nữ và đàn ông, cái cảm giác được hôn vào cổ không có ngòi bút nào tả được. Nụ hôn ấy là bắt đầu của mọi bắt đầu. Một cái gáy tóc cắt vuông gọn gàng thực sự quyến rũ.

Qua bao nhiêu mùa hạ bên nhau, tôi có một mong muốn giản dị là tìm cho chàng một hương nước hoa phù hợp. Tình cờ tôi bắt gặp Gucci Pour Home II. Dường như đối với tôi, những sự tình cờ đều trở thành những điều không thể thiếu.

Gucci Pour Home II là một chàng trai hào hoa, lãng tử và dịu dàng và mát lạnh. Mùa hạ sắp bỏng cháy ngoài kia, vậy mà khi được nâng niu, ngắm nghía chai nước hoa ấy, lòng tôi tan chảy như một cây kem giữa nắng. Yêu từ màu xanh thiên thanh của vỏ thủy tinh, yêu từ cái nắp màu vàng sang trọng. Và yêu đến hơn hết là khi được rúc vào lòng chàng trai mùa hạ của mình. Đắm chìm trong hương gỗ nồng ấm nhưng tươi mát. Gucci Pour Home II là lạ với đa số các mùi hương khác và phụ nữ sẽ đặc biệt yêu thích bởi nó không quá gắt, không quá đậm như cái ấn tượng ban đầu về nước hoa cho phái mạnh.

Mùi hương này không dành cho các chàng trai cổ điển, thường mặc những chiếc áo sơ mi công sở rộng thùng thình không tôn dáng, bụng to vì tiếp khách nhiều và lười thể thao. Mùi hương này nếu có may mắn len lỏi vào nơi cứng nhắc ấy, cũng phải là sơ mi dòng slim, tôn dáng.
Mùi hương này vì thế như được sinh ra cho người đàn ông của đời tôi. Một người ghét công sở, ghét gò bó. Một người đủ manly để mọi người bỏ qua những nét không đẹp theo cách nhìn thông thường trên khuôn mặt, đủ mạnh mẽ để che chở cho người vợ không hề bé nhỏ của mình. Đủ cả phóng khoáng.

Gucci Pour Home II, với cam Begamot, hoa violet, quế, tiêu, ớt Gia-mai-ca, trà đen, nhựa thơm, lá thuốc lá, xạ hương trắng, olive, hương gỗ. Đủ gia vị để thấm đẫm một cô gái chưa?



Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Cô nàng thò một chân vào mùa hạ


Mùa hè của nàng đang đến gần. Nàng thèm cảm giác làn da được gió ve vuốt qua một chiếc áo mỏng. Nàng càng thèm cảm giác tung tăng và xoay tròn trước gương trong chiếc váy quây nền tím than điểm những bông hoa li ti rất vintage màu vàng rực rỡ. Nàng sẽ mang một đôi giày búp bê cùng tông màu. Mỗi khi nàng bước chân, chiếc nơ nhỏ xinh xinh trên đôi giày khẽ rung rinh như cánh bướm nhỏ. Tóc nàng bình thường búi cao, gọn gàng và nghịch ngợm. Nhưng khi mùa hè của nàng đến, nàng thích xòa tung nó xuống, những lọn xoăn thật bồng bềnh sẽ làm đôi vai trần của nàng quyến rũ một cách kín đáo. Thêm một đôi bông tai hơi dài một chút, kiểu dáng cổ điển là hoàn hảo cho ngày mùa hè của nàng. Tất nhiên nàng sẽ không quên bộ móng tay và đôi môi cùng tông cam thật là cam, chiếc shoulder bag* màu nắng vàng.


Trước khi bước ra khỏi nhà 20 phút, nàng thoa một lớp kem chống nắng lên làn da láng mịn. Làm sao nàng chịu nổi những dấu tàn nhang lâm nhâm đang chờ nàng sơ sảy đua nhau đánh dấu số tuổi trên gò má nàng. Nàng có một sở thích, hay là một tật nhỉ. Mỗi khi mặc những chiếc áo, chiếc váy vai trần, nàng muốn nghiêng nghiêng đầu, giụi cằm vào hõm cổ. Nơi ấy, có một làn da mát lạnh đang chờ nàng. Và nàng biết, người đàn ông của nàng cũng chẳng thể nào cưỡng lại cái mát lạnh ấy. Bởi vì nơi ấy, còn thoảng thoảng một mùi hương yêu thích của nàng. Sẽ là gì nhỉ? CK Internal Moment với mùi hoa hồng ngan ngát? Là Lanvin Eclat đẫm muối và sóng biển? Hay đơn giản và mát lành Táo xanh DKNY, khu vườn mùa hạ của riêng nàng?

Mùa hạ của nàng còn non nửa mùa xuân nữa mới bắt đầu, nhưng từ bây giờ nàng đã chuẩn bị sẵn sàng thế đấy.


Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi - P1

Tôi lấy tên một cuốn sách rất "hot" vào cái thời sinh viên cũ kĩ để bắt đầu cho bài viết của mình. Tên cuốn sách này cũng gần tương tự như nhiều câu châm ngôn :"Tính cách tạo nên số phận" hay một câu nói quen thuộc của ông bà ta "Nhân định thắng thiên". Điều này không cần phải viết nhiều vì nó quá chung chung nhưng cũng rất rõ ràng. Tôi nghĩ nếu dẫn chứng thêm cũng chỉ khiến những gì tôi định viết trở nên dài dòng. Vì thế chúng ta cùng đi vào vấn đề chính.


                                             
Cách đây hơn một năm, tôi tham gia bàn luận ở một "nơi" về thời trang. Nơi ấy chúng tôi gọi thân thương là "nhà mình". Ngôi nhà của những người phụ nữ trăn trở với chính bản thân mình "Làm sao để mình đẹp lên mỗi ngày". Chúng tôi tự hiểu rằng bản thân mỗi người phụ nữ có quyền được làm đẹp. Tôi không giống như nhiều người bị suy nghĩ "ăn cho mình, mặc cho người" ăn sâu vào tiềm thức. Khi đưa ra một góp ý cho mọi người tôi thường động viên các chị em thân thương của mình: Làm đẹp đầu tiên để nâng giá trị của chính bản thân mình. Và đẹp từ trong ra ngoài là điều mà chúng tôi luôn hướng tới. Tôi không phải là một người xuất sắc, càng không thể đặt mình bên cạnh những người đẹp chân dài, những em gái tuổi teen trẻ trung. Tôi chỉ nhận mình có một niềm đam mê với thời trang và mang những gì mình thu thập được từ kinh nghiệm bản thân để đóng góp cho mọi người.

Bắt đầu từ ngôi nhà chung này và một vài mạng xã hội khác, tôi nhận được những trăn trở của các chị, các bạn, các em về phong cách, về sự nhàm chán, về cũ kĩ ... trong thời trang. Tóm lại, vấn đề tôi nhận thấy ở đây, không phải là sự xấu xí hay lạc hậu, không theo kịp mốt. Tất cả quy về một vấn đề: Sự tự tin của bản thân mỗi người. Sự tự tin ấy giúp tôi dám mặc một chiếc váy quây bó sát khi đi chơi với người tôi yêu, trong khi thân hình tôi không phải là đẹp. Sự tự tin ấy giúp tôi luôn nở nụ cười thật tươi khi nhìn người đối diện, mặc nhiên tôi cho rằng sự tươi tắn chính là chìa khóa đầu tiên mở trái tim của người đối diện. Tôi cũng nhận ra rằng, phụ nữ chúng tôi thật đáng (để các anh) thương. Đáng thương vì sau khi thực hiện những trọng trách của người vợ, người mẹ, chị em chúng tôi nhìn vào gương. Trong chiếc gương ấy, là ai? Không còn là một người yêu, người vợ mới cưới hấp dẫn, chỉ còn hình dáng của một người mẹ yêu con, một người vợ tận tâm với chồng. Hàng ngày, vợ chồng tôi may mắn có được 1 tiếng lang thang dạo khắp các con phố của Hà Nội. Một sở thích hơi... không tốt của chúng tôi là ngắm nhìn các chị em mặc gì trên phố. Chồng tôi thường nhắc nhở tôi khi bắt gặp những chị em chưa được chỉn chu trong ăn mặc. Điều anh mong muốn là, dù tôi có con nhỏ, bầu bì không thể mặc đẹp như hồi son rỗi thì cũng hãy cố gắng đừng bao giờ giống những người phụ nữ ấy, đừng bao giờ để bản thân mình thấy chán ghét chính hình ảnh của mình trong gương.


Tôi tự đặt ra cho mình những nguyên tắc nho nhỏ. Và nếu bạn, lúc này đây đang cảm thấy chưa hài lòng với bản thân mình, tôi nghĩ có lẽ vài nguyên tắc nhỏ thế này trước tiên sẽ giúp bạn thay đổi vài thói quen...

1. Không bao giờ mặc đồ ngủ, đồ bộ ở nhà ra đường (dù đi chợ, đi ra ngõ mua vài thứ linh tinh...). Thực ra thời gian để xỏ một chiếc quần, khoác 1 chiếc áo đơn giản không đến 5 phút. Cớ sao ta phải biến mình thành một bà nội trợ lôi thôi.


2. Tô son trước khi ra khỏi nhà. Son dưỡng hay son màu đều được.

3. Không bao giờ để tóc bẩn, quần áo nhăn nhúm, nhàu nhĩ.

4. Mỗi buổi sáng hãy tự mỉm cười với mình trong gương.

5. Uống một cốc nước thật to mỗi sáng thức dậy.


6. Nói không với đường, bánh ngọt, nước có gas, cafe và các loại chất kích thích (rượu, bia...)


7. Tập thể dục ít nhất 3 ngày trong tuần.


8. Luôn có trong tủ một vài chiếc váy ngủ gợi cảm. Tách bạch giữa quần áo mặc để làm công việc nội trợ và quần áo mặc đi ngủ.


Những nguyên tắc này tôi tự áp dụng cho bản thân mình từ khi biết ý thức về việc làm đẹp. Đến giờ, khi ở bên cạnh chồng, đôi khi tôi cũng xấu xí hơn bình thường nhưng ít ra cũng không để cho người đàn ông của mình lắc đầu ngán ngẩm. Tôi viết ra đây đề phòng những lúc chính bản thân mình quên mất đôi ba việc trong số những nguyên tắc ấy. Cuộc sống mà, nhiều lúc tự bào chữa rằng mình có nhiều việc để lo, nhiều thứ phải làm nên thả lỏng bản thân, đánh mất một vài thói quen tốt. 


Phần một tạm dừng ở đây. 

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Đỏ ấm áp

Ảnh ST

Cái vẻ lả lướt lãng mạn của bức ảnh này. Thật sự hợp với chiều ẩm ướt như hôm nay. Màu đỏ rượu vang sóng sánh trong từng nếp váy. Những họa tiết chấm bi không làm giảm đi nét mềm mại của nó, ngược lại giúp màu đỏ trở nên đằm thắm hơn. Cô gái này, chiếc váy này, đẹp như một ngày mùa đông không mưa.

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Fashion - Cách thắt khăn vuông

Cám ơn bạn YCN đã làm clip hướng dẫn cách thắt khăn dễ hiểu, đẹp và dễ thực hiện. Tớ mang về blog của tớ chia sẻ với mọi người, để phòng ngừa cái tính hay quên của tớ nữa. Hì hì.


Phụ kiện quan trọng trong mùa đông không thể bỏ qua: Khăn. Vừa giữ ấm cơ thể, vừa tạo vẻ duyên dáng, nổi bật cho những bộ đồ thường mang màu tối. Mình quen sử dụng khăn dài nên rất kém trong khoản thắt khăn vuông, các bạn thử thắt như những kiểu sau đây nhé:







Và đây nữa, cách thắt khăn kiểu Hàn Quốc:

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

On the Street - A Boy in Canon Photomarathon

 Thứ 7 vừa rồi nhân vụ Canon Photomarathon mình chộp được một em ngoài chủ đề. Các em trai dạo này rất xì tin.Mình thích style nổi bật thế này này. Không hề bị thiếu nam tính, trẻ trung, đầy sức sống. Các chị già vào đây học tập cách phối màu tươi tắn của em nó nhé.



Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

On the Street - Simplicity

Thật lòng mình đôi khi tôi tự hỏi không hiểu tại sao mình lại thích những vẻ đẹp Tây đến vậy. Tây ở đây là những bạn da trắng, da màu, cao hay thấp không quan trọng lắm. Vấn đề ở chỗ, các bạn ấy mặc gì tôi cũng thấy đẹp, hơi đẹp hoặc tương đối đẹp, cùng lắm là ... không xấu lắm.

Hà Nội thu hút không biết bao nhiêu các bạn Tây, nhất là khu vực bờ Hồ và các phố cổ. Các bạn ấy thường diện tông xỏ ngón, giày thể thao. (Không mấy khi thấy các bạn ấy đi giày cao, trừ khi vào nhà hàng). Đặc biệt tôi cũng không mấy khi nghe thấy tiếng dép loẹt xoẹt của các bạn ấy. Các bạn ấy mặc áo dây, áo ống, váy maxi, quần sooc', quần ngố, váy ngắn... đủ loại quần áo nhưng bao giờ tính tiện dụng, thoải mái cũng đặt lên hàng đầu.

Đi dọc con đường trước Hapro, Hồ Gươm Xanh bar, nhìn sang bên tay trái (vỉa hè quanh hồ Gươm), thấy mát mắt với các bạn Tây đi bộ. Các bạn ấy hở một cách làm mình thấy "sảng khoái". Vì đơn giản, người các bạn ấy đẹp, tỉ lệ giữa các phần của cơ thể hợp lý, cái phần hở ra thường là cái phần đẹp nhất của cơ thể, nếu không đẹp đó cũng là sự tự tin của các bạn ấy. Thế mà quay sang phải, phía các bạn Việt Nam nhà mình cũng quần ngắn, áo ngắn, áo hở ra ngoài đường thì thấy mệt quá. Không dám nói là ai đẹp hơn ai, dù sao trong mắt mỗi người cái đẹp nó khác nhau và rất tương đối. Chủ yếu thấy các bạn nhà mình toàn áo bó, quần bó, xăng đan cao gót tận mười mấy phân. Trong khi các bạn ấy cũng chỉ đang đi dạo phố như mình. (Cũng phải nói là có lúc mình thèm được mặc bó như các bạn ấy vì người mình không đẹp nên hình như mình đang ghen tị thì phải.) Cái đẹp trong mắt người Việt Nam mình cầu kì quá.

Một vài năm gần đây, người nhà mình mới bắt đầu quen dần với sự đơn giản. Dư âm bèo nhún, hạt đính lấp lánh cầu kì chỉ còn nhiều ở các bà các cô ngoài 35 tuổi. Mà cái dư âm ấy hầu hết đều xuất phát từ Hàng Ngang, Hàng Đào, chợ Đồng Xuân - những con phố và cái chợ đổ buôn lớn của miền Bắc và Trung Quốc. Các em bé tuổi teen tiếp cận với internet, tìm tòi những xu hướng thời trang mới, học hỏi theo phim ảnh Hàn Quốc. Quần áo các em mặc cũng đẹp hơn, sáng sủa, đơn giản, tiện dụng hơn nhưng...

Đúng là cuộc đời có một từ ta không muốn nói đến mà lúc nào cũng phải nhắc đến đó là "nhưng". Các em ấy loay hoay giữa các trào lưu, các xu hướng, cóp nhặt mỗi nơi một chút, chạy theo hết vintage, colour blocks, chấm bi, da báo... mà chưa tạo được bản sắc cho mình. Có một sự thật dài dòng thế này, thường một tuần vợ chồng tôi hay đi xem phim một hai lần trên cái trung tâm chiếu phim tập trung nhiều hot girls, hot boy nhất nhì Hà Nội. Tôi hay đặt vé online vì thế cũng phải đến sớm hơn nửa tiếng để lấy vé. Trong cái thời gian rảnh rỗi chờ đến giờ chiếu, chúng tôi lại có dịp ngồi ngắm các em. Trẻ con bây giờ thật là xinh đẹp. Sữa, dinh dưỡng đầy đủ làm cho các em có một đôi chân dài, đầu gối không còn củ lạc ổng bơ như thời của chúng tôi về trước. Tuy nhiên, thực tế là chúng tôi khó lòng thấy bản sắc của các em. Hình như các em đang khiên cưỡng quá về cái đẹp. Cứ phải hở ra, cứ phải ngắn, cứ phải cao gót mới là đẹp? Cứ phải môi đỏ, má hồng ửng lên, mắt kẻ line đen xì mới là đẹp? Thôi tôi không nói về vấn đề này nữa, kẻo có tranh cãi mất thôi.

Quay lại vẻ đẹp của các bạn Tây. Tôi mới lang thang một chút buổi chiều mà đã thấy các bạn ấy đẹp thế này đây. 

Màu sắc quần áo rất chuẩn

Phong cách tự tin


Mặt đẹp như siêu sao Holywood (mình chụp dìm hàng quá)


Chỉ đơn giản như thế này đã là đẹp

Vẻ đẹp của sự khỏe mạnh


Chủ đẹp đến cún cũng đẹp


Già cũng vẫn đẹp kiểu già

Bụi bặm đẹp kiểu bụi bặm




Đẹp từ đằng trước

.... ra đằng sau 

Nhân tiện về cái đẹp đằng sau này, có lẽ tôi sẽ phải hỏi lại một vài người bạn bên Pháp. Nghe nói phụ nữ Pháp khi đi bộ có cái đánh hông rất đẹp. Người phụ nữ mặc váy màu cam bên trên cũng vậy. Dáng đi thật uyển chuyển, hấp dẫn mà không bị lả lơi, quá lố chút nào.

Thôi tóm lại vẻ đẹp của các bạn Tây chỉ trong hai từ: Đơn giản và khỏe mạnh. Vậy thôi.




Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

Oải hương

Nhắc đến đã thấy một người con gái ngủ lười, khẽ cựa mình, uể oải, trên chiếc giường màu tím.

Nếu chọn một mùi hương cho đêm, tôi chọn oải hương. Cuối mỗi ngày, ao ước đến giây phút làn da tỏa ra hơi ẩm mát rượi, tinh khôi. Lướt mười đầu ngón tay trên vai, thấm nhẹ chiếc khăn bông êm êm. Ánh sáng từ chiếc đèn màu vàng ấm áp chảy suốt cơ thể. Xoay tròn những ngón tay đượm oải hương, một chút hương cam quýt, một chút bưởi, một chút dầu tràm. Mỗi vòng tròn trên da là một lần miết, ấn nhẹ nhàng. Mùi hương thấm dần vào da thịt. Chỉ cần một rung động, một bước chân, một cái nhấc tay gỡ mái tóc búi đổ nhẹ xuống vai. Oải hương ngơ ngẩn, thủng thỉnh ướp hương cả căn phòng tắm nhỏ...


Đôi khi giây phút ấy làm tôi nhớ lại một bài thơ của Shakespear, được biết đến với cái tên "Hay anh sánh em với một ngày mùa hạ" hoặc Sonnet thứ 18 của ông.



Shall I Compare thee to a Summer’s Day?
William Shakespeare (1564-1616)

Shall I compare thee to a summer’s day? 
Thou art more lovely and more temperate. 
Rough winds do shake the darling buds of May, 
And summer’s lease hath all too short a date.


Sometime too hot the eye of heaven shines, 
And often is his gold complexion dimmed; 
And every fair from fair sometime declines, 
By chance, or nature’s changing course, untrimmed;


But thy eternal summer shall not fade, 
Nor lose possession of that fair thou ow’st 
Nor shall death brag thou wand’rest in his shade, 
When in eternal lines to Time thou grow’st


So long as men can breathe, or eyes can see, 
So long lives this, and this gives life to thee.

(Tôi chưa tìm được một bản dịch tiếng Anh nào trọn vẹn hết nét đẹp của bài thơ này. Đành dùng một bản dịch mượt mà nhất có thể).

Anh có nên ví em với một ngày mùa hạ?
Anh có nên ví em với một ngày mùa hạ?
Em đáng yêu và hiền dịu gấp vạn lần;
Gió tháng Năm rung giật những chồi hoa
Và mùa hạ vẫn luôn luôn quá ngắn

Có những hôm mặt trời như lửa cháy
Hoặc ủ ê lẩn khuất giữa bầy mây
Những gì đẹp đều biến mất, có ngày
Ngàn đời nay, tự nhiên hằng vậy.

Nhưng mùa hạ của em chẳng biết đến tàn phai
Nhan sắc em sẽ mãi mãi rạng ngời
Dẫu có ngày Tử thần vung lưỡi hái
Trong thơ anh, em còn mãi bên đời.

Chừng nào trên thế gian còn nhân loại
Thơ anh còn; em sẽ còn sống mãi

Vũ Hoàng Linh 

Tôi cũng nhớ đến một cuốn sách có cái tên thơm ngát:  "Những ngón tay thơm mùi oải hương". Cả hai, dù khập khiễng khi đặt cạnh nhau, đều là những điều nên đọc. 

P/s: Gửi những cô gái muốn có mùi oải hương. Sau khi trút bỏ bụi bặm của một ngày dài trong phòng tắm, hãy nhỏ thêm vài giọt oải hương vào chút body lotion và thoa lên cơ thể. Công thức thường là 10 giọt cho toàn bộ làn da. Đặc biệt lưu ý, không thoa trực tiếp tinh dầu lên da. Những thứ nhạy cảm, tinh tế thường rất khó tính, nên đọc kĩ hướng dẫn trước khi dùng.

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

On the Street - Saigon Girl

Tôi không có nhiều ấn tượng về các cô gái Sài Gòn. Ý tôi là những cô gái Sài Gòn cụ thể, không phải những ấn tượng tương đối, nhiều áp đặt truyền từ người này sang người khác. Kiểu như, gái Bắc chanh chua, đanh đá, gái Nam khéo léo, dịu dàng. Tôi có vài người bạn trong Sài Gòn. Một con bé Mều rất lăng xăng, nhiệt tình với bạn bè. Đôi khi tỏ ra quyến rũ theo kiểu phụ nữ thời phục hưng. Một em họ gốc Bắc sinh ra ở miền Bắc, lớn lên trong Nam, giờ nói hai thứ giọng, tính nết vừa có tí sâu sắc, vừa sôi nổi rất Sài Gòn (cực buồn cười là tôi luôn luôn nghĩ người Sài Gòn sôi nổi). Một vài chị gái hay tiếp xúc trên các diễn đàn online. Và một người con gái đặc biệt. Cô gái này chắc chắn rất Sài Gòn.


Tôi chưa bao giờ thử tìm hiểu cô gái ấy sinh năm bao nhiêu, tính cách như thế nào. Có vẻ nó hơi đi quá sâu vào đời tư một người mình không quen (mặc dù rất tò mò). Tôi cũng không chắc đó có phải là một cô gái Sài Gòn đúng gốc hay là một cô gái từ nơi nào đến sống trong cái thành phố mạnh mẽ ấy.


Cô gái đặc biệt ở chỗ cô bé xinh. Không thể gọi là đẹp. Cái đẹp nó vượt lên ngưỡng cảm nhận bằng mắt mất rồi. (Có thể nếu một ngày được gặp cô bé bên ngoài, tôi sẽ viết khác). Không phải kiểu xinh nhan nhản ngoài đường của các hot girls Sài Gòn. Tức là mắt phải to, nhìn lên một cách ngây thơ, chớp chớp. Da phải trắng, nếu không trắng cũng sẽ dùng photoshop làm cho trắng bóc ra. Mặc đồ rất ngắn, toàn ren. Nội y đương nhiên là những màu nổi bật. Cái sự quyến rũ nó phô bày lố bịch ra ngoài.


Cô gái này giống cái cách nhiều người thường nói về vài cô ca sĩ: Người đàn bà trẻ thơ. Mũi cao rất tây, mắt ướt thăm thẳm, cằm gọn gàng, đôi môi dỗi hờn, chân dài vừa phải. Người đẹp trong ảnh của tôi là đây.
                                                                                                  Photo: Quốc Bảo
Vai áo trễ nải. Quần ngắn. Những chiếc vòng tay thô mộc đơn giản. Đôi xăng đan bệt năng động. Ở dưới mái tóc cá tính và chiếc cổ thon là sự gày guộc mong manh cần che chở. Cô gái ấy vừa ngọt ngào, thời trang, vừa sexy, vừa tỏa ra hương thơm sốc nổi của tuổi trẻ, lại có cả đam mê trong ánh mắt.


Cô gái ấy không cố tình gợi cảm. Vả chăng chỉ vì cái tư thế tạo dáng làm người ngắm ảnh nghĩ vậy. Tôi tin cái vai áo kia, đôi chân hững hờ và đôi tay có chút e lệ kia dù để vào những nơi nghiêm túc nhất cũng vẫn khiến người khác đam mê.


P/s: Tôi thích cô gái trong bức ảnh này có mùi Lolita Lempicka. Một mùi hương vừa trong trẻo, vừa nồng nàn, vừa thầm kín, vừa dữ dội. Để cái người đang chụp ảnh và người xem ảnh như tôi "yêu như là yêu lần đầu"...

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Khu vườn mùa hạ

Facebook - 04/2011
Buổi sáng tĩnh lặng. Cảm giác lắng nghe được cả tiếng cánh hoa phong lan tách mình nở vội. Giò phong lan trắng thầm thì như một lời yêu sớm. Bông hồng bạch thoang thoảng hương. Mùi hương cảm nhận bằng giác quan, bằng ký ức. Ký ức về một khu vườn tuổi thơ đấy sương, ngập hương.

Thanh minh vừa chớm, trời đã thổn thức sang hè. Xịt nhẹ sau gáy táo xanh delicious... tươi mát như một cơn gió đầu mùa. Chọn cho mình chiếc sơ mi hoa nhẹ như mây, xỏ chiếc váy thô bạc màu. Em tự làm em dịu mát.

Mùi cafe đêm qua say mê sau những cử động. Một cái gạt tay nhẹ cũng đủ làm em ngây ngất. Em thơm như buổi bình mình.

Thật kì lạ. Bây giờ những vui buồn đến với mình em cứ hờ hững như không. Không còn thật vui và cũng không còn thật buồn. Lâu lắm em chẳng có một nụ cười thực sự hết mình. Có phải cuộc sống nhiều đề phòng làm em mất cảm giác. Hay vì đã qua hết những cung bậc vui buồn, em đã hết bất ngờ trước những niềm vui, hết sốc trước những nỗi buồn.
Hít thật sâu những tinh khôi, thở ra hết những muộn phiền. Lâng lâng bước vào mùa mới... mở lòng mình như khu vườn mùa hạ...

P/s: Táo xanh chồng tặng tôi vào một ngày đặc biệt. Cách tặng quà của chồng khi ấy cũng làm tôi thật bất ngờ. Bởi thế, có thể với nhiều người nó là mùi hương đơn giản, đối với tôi, sự đơn giản ấy chính là hạnh phúc có hương vị màu xanh của dưa chuột, hoa violet, thuốc là sấy, bưởi, hoa mộc lan, hoa huệ, hoa loa kèn sống ở thung lũng, hoa hồng, gỗ sandal, hổ phách và xạ hương... 



Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Táo hồng (DKNY - Be Delicious Fresh Blossom)


1. Không giống những phụ kiện đắt tiền, những đồng hồ, túi xách dù có kết hợp với trang phục nào cũng vẫn là những vật đẹp đẽ với đường nét, chi tiết như nhau. Người ngắm nghía cũng chỉ thốt lên một vài từ: đẹp, sang trọng, phù hợp... Nước hoa giống như một thứ trang sức vô hình. Đôi khi khiến ta chẳng biết nói gì, lặng yên... và cảm nhận.

2. Các loại Táo của DKNY thật là thông dụng. Có lẽ trên bàn trang điểm của nhiều cô gái tuổi từ 16 - 17 đến tận gần đầu ba như tôi đều có một loại Táo nào đó.

3. Trời Hà Nội nóng. Và tôi dùng táo hồng, DKNY - Be Delicious Fresh Blossom.
Nếu Táo xanh mát rượi như một cốc nước đá uống giữa mùa hè 37 độ, ngay lập tức làm ta thỏa cơn khát. Tức là, vào một ngày nắng nóng khủng khiếp như ngày hôm nay, bạn chẳng phân vân khi cầm chai táo xanh và xịt xịt vài cái. Nhưng táo hồng...

4. Lần đầu tiên thử táo hồng tôi không ưng. Con người cá tính mạnh mẽ, thích những điều mới mẻ như tôi cảm thấy nó quá nhạt nhòa, không có gì đặc biệt. Chỉ đến khi hè sang, mùa hè khốc liệt, khi phân vân trước bao nhiêu mùi hương tôi thử lại táo hồng.  Không phải là một đóa hồng bừng nở như Guess hồng. Nói như thế nào nhỉ, một buổi tối muộn, có lẽ phải hơn mười giờ đêm, tôi bước ra khu vườn của ông ngoại. Khu vườn rộng lớn với cây bưởi nở hoa trắng xóa. Nơi ấy, những nụ hồng leo ẵm sương e ấp.  Thật kì lạ, trong lặng im, mùi hương hoa hồng, mùi của sương, của gió, của lá cây, mùi của làn da vừa thỏa mình trong nước mát khi ấy, chính là mùi của táo hồng. Nhẹ như một hơi thở... Tan ra. Mơn man. Man mát...

Cũng có thể ví mùi hương của táo hồng như một cô gái lần đầu hẹn hò với người yêu trong chiếc váy voan hoa, những lọn tóc xoăn rủ mềm sau chiếc cổ trắng muốt. Dây thắt lưng nhỏ màu xanh như một dải lá mát rượi vắt khẽ trên chiếc eo thon. Cô gái ấy đương nhiên còn rất trẻ hoặc nếu không phải là như thế, đó cũng là một cô gái rất dịu dàng (giống như cô gái Mandy Moore đóng trong A walk to Remember - một bộ phim tôi thích).

Táo hồng là những rung động của cái cầm tay đầu tiên. Những run run của nụ hôn đầu tiên. Nụ hôn có vị của bưởi, của hoa hồng, một chút táo ương ương sắp chín, một chút hoa nhài ta, một chút thơ ngây, trong sáng, một chút ngập ngừng, hạnh phúc. Qua một ngày nắng, hương thơm chỉ còn là một dải lụa mỏng tang vắt nhẹ trên da. Hình như những rung động thường qua nhanh...

P/s: Only Hope for my friends.