Hiển thị các bài đăng có nhãn Love. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Love. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Mết bai Ếch - Bún sườn mọc chua

Cuối tuần mùa hè, chẳng có gì dễ ăn bằng bát bún chua. Mình không mấy khi nấu ăn nhưng may quá thỉnh thoảng vẫn bẫy được "con gà" 70 cân nhà mình bằng mấy món đơn giản.

Công thức món này như sau:

1. Nguyên liệu (cho 4 người):
- Thịt nạc vai: 3 lạng (băm hoặc xay nhỏ).
- Giò sống: 1 lạng
- Mộc nhĩ: 6 tai
- Sườn thăn: 0,5 kg
- Bún rối sợi nhỏ: 1 cân
- Dọc mùng: 5 cây
- Cà chua, quả dọc (hoặc tai chua khô, quả quéo), hành hoa, mùi tầu, hành khô, hạt tiêu, gia vị...

2. Sơ chế:
- Mộc nhĩ ngâm nước nóng cho nở. Rửa sạch. Băm nhỏ.
- Thịt băm trộn cùng giò sống, hạt nêm, hạt tiêu, gia vị, hành khô băm nhỏ và mộc nhĩ ướp trong 30p.
- Sườn rửa sạch, tráng nước sôi, để ráo nước.
- Dọc mùng tước vỏ, rửa sạch, thái chéo dài, bóp muối để ngấm trong 30p - 1 tiếng.
- Cà chua bổ cau, hành khô băm nhỏ, hành hoa và mùi tàu thái nhỏ.

3. Chế biến:
- Để nồi lên bếp cho khô, bỏ sườn và hành khô vào đảo với 1 chút gia vị cho sườn ngấm và xém vàng. Đong nước vừa ăn vào nồi cùng với quả quéo (hoặc sấu,...) đun sôi, hớt bọt, để lửa liu riu cho sườn chín mềm. Dằm quả
- Nặn viên mọc tròn tròn xinh xinh và thả vào nồi. Rửa sạch dọc mùng đã bóp muối. Khi mọc nổi lên trên, cho dọc mùng vào đảo đều, đạy vung. Khi sôi nước mở vung, để thêm khoảng 5 phút để dọc mùng chín và ngấm. Cho cà chua vào. Nhà Ếch dùng khoảng 3 quả cà chua, 2 quả quéo vì thích ăn chua. Thêm 1 thìa mật ong cho nước dùng dìu dịu. Để trên bếp khoảng 3 phút cho cà chua chín vừa phải.
- Hành hoa, mùi tàu đã thái nhỏ rắc vào nồi.
- Ngoài bún, nhà Ếch còn thêm một đĩa đậu mơ rán vàng ươm và quả cà bát dầm ớt tỏi đường chua chua cay cay.
Thế là đủ cho một chủ nhật đơn giản và nhiều yêu thương.
 

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Gucci Pour Home II - Chàng trai mùa hạ

Đôi khi à không, thường xuyên chứ, tôi và người đàn ông của mình luôn nghĩ rằng chúng tôi còn đang rất trẻ. Và vì thế, bạn cũng đừng buồn cười khi tôi gọi người ấy là chàng.

Chàng trai mùa hạ của tôi thường mặc áo thun body ôm sát và quần jeans thoải mái, chiếc thắt lưng màu da bò tôi tặng chàng trong một dịp đặc biệt. Đôi giày moka màu nâu thể hiện tính lười biếng của cánh đàn ông. Họ thường thích mang những đôi giày tiện lợi không cần phải cúi xuống xoắn ra xoắn vào, thắt nút thắt nơ như giày buộc dây. Khởi đầu mùa hạ, chàng tự cho mình cái quyền nhuộm tóc. Tóc màu nâu, cắt gọn và cao. Thật là tiện cho tôi. Tại sao lại tiện cho tôi mà không phải cho chàng? Có ai thắc mắc thế không nhỉ?

Bởi vì mùa hạ là mùa của dạo mát mỗi chiều đi làm về, mỗi buổi tối sau khi đã trút bỏ mọi thứ bụi bặm trong phòng tắm ngát mùi hoa hồng. Bởi vì mỗi khi dạo trên phố, ngồi sau lưng và ôm eo chàng, tôi thích chạm môi vào gáy chàng. Tôi ưa thích làn da mát lạnh ấy. Tự bản thân mình tôi biết, đối với cả phụ nữ và đàn ông, cái cảm giác được hôn vào cổ không có ngòi bút nào tả được. Nụ hôn ấy là bắt đầu của mọi bắt đầu. Một cái gáy tóc cắt vuông gọn gàng thực sự quyến rũ.

Qua bao nhiêu mùa hạ bên nhau, tôi có một mong muốn giản dị là tìm cho chàng một hương nước hoa phù hợp. Tình cờ tôi bắt gặp Gucci Pour Home II. Dường như đối với tôi, những sự tình cờ đều trở thành những điều không thể thiếu.

Gucci Pour Home II là một chàng trai hào hoa, lãng tử và dịu dàng và mát lạnh. Mùa hạ sắp bỏng cháy ngoài kia, vậy mà khi được nâng niu, ngắm nghía chai nước hoa ấy, lòng tôi tan chảy như một cây kem giữa nắng. Yêu từ màu xanh thiên thanh của vỏ thủy tinh, yêu từ cái nắp màu vàng sang trọng. Và yêu đến hơn hết là khi được rúc vào lòng chàng trai mùa hạ của mình. Đắm chìm trong hương gỗ nồng ấm nhưng tươi mát. Gucci Pour Home II là lạ với đa số các mùi hương khác và phụ nữ sẽ đặc biệt yêu thích bởi nó không quá gắt, không quá đậm như cái ấn tượng ban đầu về nước hoa cho phái mạnh.

Mùi hương này không dành cho các chàng trai cổ điển, thường mặc những chiếc áo sơ mi công sở rộng thùng thình không tôn dáng, bụng to vì tiếp khách nhiều và lười thể thao. Mùi hương này nếu có may mắn len lỏi vào nơi cứng nhắc ấy, cũng phải là sơ mi dòng slim, tôn dáng.
Mùi hương này vì thế như được sinh ra cho người đàn ông của đời tôi. Một người ghét công sở, ghét gò bó. Một người đủ manly để mọi người bỏ qua những nét không đẹp theo cách nhìn thông thường trên khuôn mặt, đủ mạnh mẽ để che chở cho người vợ không hề bé nhỏ của mình. Đủ cả phóng khoáng.

Gucci Pour Home II, với cam Begamot, hoa violet, quế, tiêu, ớt Gia-mai-ca, trà đen, nhựa thơm, lá thuốc lá, xạ hương trắng, olive, hương gỗ. Đủ gia vị để thấm đẫm một cô gái chưa?



Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

Lại một mùa hoa

Có một lần khi em đi dọc đường Thanh niên, vòng vèo một lúc qua Hoàng Hoa Thám, em nhìn thấy một cây hoa rất lạ ngay trước cổng Bách Thảo. Hoa gì mà cả cây trắng xóa như bông. Nếu em nhớ không nhầm, khi ấy cũng vào độ tháng 2, tháng 3. Xuân vừa sang được một ít ngày, trời đất ẩm ương, mưa nhiều và nắng cũng nhiều. Lúc ấy em mới là cô sinh viên năm nhất và không hiểu nhiều về Hà Nội. Hoa ấy trắng quá, em chợt nghĩ trong đầu một cái tên cho nó. Hoa Muối. Thói quen của em vẫn vậy, đặt tên cho những cái gì em chưa biết. Và từ ấy em gọi cái hoa trắng trắng ấy là Hoa Muối.

Sau này em biết nó có một tên khác. Cái tên mang nhiều hoài niệm và lưu luyến trong ký ức nhiều người Hà Nội nhưng em vẫn thích gọi đơn giản là hoa Muối. Có phải vì trong em, một cô gái biển, cái vị muối nó ngấm vào da thịt từ khi mới lọt lòng. Có phải vì Muối, tên một loại quả chỉ có ở những vùng nhiều đồi núi như quê hương em đã gắn với cả tuổi thơ leo trèo và tung tăng khắp nơi của con bé nghịch ngợm này. Có phải cái màu hoa trắng kia nó làm em nhớ về đâu đó trên con đường ven biển mỗi tháng em về nhà, những mảng muối phơi trắng xóa và lấp lánh lên dưới ánh mặt trời. Cái tên hoa không lãng mạn, không mĩ miều nhưng nó là một miền kỉ niệm của riêng em...

Đã bao nhiêu lần em muốn chụp riêng cho mình một tấm ảnh. Một mình em thôi đứng dưới gốc cây Muối, dưới chân trắng xóa một màu những bông hoa nhỏ xíu, li ti để cảm thấy mình như đang đứng trên đám mây bồng bềnh. Khi ấy anh biết không, lòng mình sẽ nhẹ nhàng và thoải mái lắm lắm. Và chỉ cần một cơn gió nhẹ, những bông hoa li ti ấy sẽ đậu nhẹ lên tóc em. Và nếu khi ấy em về gặp anh, anh sẽ hát trêu em: Em đi đâu về mà tóc đầy...

Lại một mùa hoa nữa đi qua... Em nhận ra mình đã qua thời sinh viên nhiều mơ mộng. Và hôm nay khi đi giữa màu trắng ấy, nó vẫn là hoa muối của em thôi, nhưng thời gian không còn là 4,5 năm về trước. Cuộc sống bắt người ta phải đi nhanh hơn, vội vàng hơn... Liệu có ngày nào đó... một mùa hoa đi qua mà em chẳng kịp ngắm một lần...


Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Cô nàng thò một chân vào mùa hạ


Mùa hè của nàng đang đến gần. Nàng thèm cảm giác làn da được gió ve vuốt qua một chiếc áo mỏng. Nàng càng thèm cảm giác tung tăng và xoay tròn trước gương trong chiếc váy quây nền tím than điểm những bông hoa li ti rất vintage màu vàng rực rỡ. Nàng sẽ mang một đôi giày búp bê cùng tông màu. Mỗi khi nàng bước chân, chiếc nơ nhỏ xinh xinh trên đôi giày khẽ rung rinh như cánh bướm nhỏ. Tóc nàng bình thường búi cao, gọn gàng và nghịch ngợm. Nhưng khi mùa hè của nàng đến, nàng thích xòa tung nó xuống, những lọn xoăn thật bồng bềnh sẽ làm đôi vai trần của nàng quyến rũ một cách kín đáo. Thêm một đôi bông tai hơi dài một chút, kiểu dáng cổ điển là hoàn hảo cho ngày mùa hè của nàng. Tất nhiên nàng sẽ không quên bộ móng tay và đôi môi cùng tông cam thật là cam, chiếc shoulder bag* màu nắng vàng.


Trước khi bước ra khỏi nhà 20 phút, nàng thoa một lớp kem chống nắng lên làn da láng mịn. Làm sao nàng chịu nổi những dấu tàn nhang lâm nhâm đang chờ nàng sơ sảy đua nhau đánh dấu số tuổi trên gò má nàng. Nàng có một sở thích, hay là một tật nhỉ. Mỗi khi mặc những chiếc áo, chiếc váy vai trần, nàng muốn nghiêng nghiêng đầu, giụi cằm vào hõm cổ. Nơi ấy, có một làn da mát lạnh đang chờ nàng. Và nàng biết, người đàn ông của nàng cũng chẳng thể nào cưỡng lại cái mát lạnh ấy. Bởi vì nơi ấy, còn thoảng thoảng một mùi hương yêu thích của nàng. Sẽ là gì nhỉ? CK Internal Moment với mùi hoa hồng ngan ngát? Là Lanvin Eclat đẫm muối và sóng biển? Hay đơn giản và mát lành Táo xanh DKNY, khu vườn mùa hạ của riêng nàng?

Mùa hạ của nàng còn non nửa mùa xuân nữa mới bắt đầu, nhưng từ bây giờ nàng đã chuẩn bị sẵn sàng thế đấy.


Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Just a kiss

Có những lúc, em chỉ cần một nụ hôn...

Ghen

Thỉnh thoảng nhé. Em ghen. Cái ghen bắt đầu từ sự ích kỉ nho nhỏ. Ghen bắt đầu từ bực mình. Anh đi đâu đó chẳng nói với em. Anh làm vài việc em không thích. Anh liên quan đến vài người em chẳng muốn anh gặp. Có những cái ghen rất có lý và có những cơn ghen vô lý nhưng em vẫn thích ghen.
Em ghen với cái máy tính. Anh làm việc cả ngày. Sáng, trưa, chiều, tối và đêm. Những lúc em ngoáy ngó trước gương, mặc một bộ váy đẹp hơn thường ngày mà anh không ngoái lại nhìn, khen em một câu. Những lúc em mong có một vòng tay để gối đầu khi bắt đầu ngủ. Giấc ngủ của em đến rất nhanh. Anh biết mà. Em đâu muốn tách anh hoàn toàn ra khỏi công việc. Em cũng chẳng thể nào.
Em ghen với Bibi, được ngồi trên lòng anh những lúc em chẳng có ở nhà. Ghen tuông vô lý, hài hước như thế nhưng em vẫn ghen.
Lúc em ghen, em thường đá thúng đụng nia. Thường nhăn mặt, hoạnh họe. Thường mắng mỏ anh vài câu. Em cũng hay đấm anh mấy cái thật đau. Đôi tay này. Hihi. Thường xuyên được tập luyện: Bơi, đánh cầu lông, Yoga. Có thể yếu sức ở việc nọ việc kia nhưng riêng một nắm đấm thì cũng đau lắm nhỉ. 
Lúc em ghen, em không ngủ được. Miệng nói anh nằm xa ra, nhưng thực tế lại muốn anh cố chấp một tí kéo em lại gần. Thì cũng sẽ có giãy dụa, sẽ có nhăn nhó, cáu kỉnh. Nhưng hình như tự ái cá nhân bắt em làm thế, chứ thực lòng em chỉ muốn nằm trọn trong vòng tay anh.
Tình yêu thật kì lạ. Khi chưa chiếm hữu, chưa là của mình, người ta cao thượng lắm. Rất ít khi người ta ghen vớ vẩn. Đến lúc là của mình, hình như cứ kiếm cớ mà ghen. 
Hôm qua, em bảo với anh. Đến khi nào em không ghen tuông là em yêu anh ít đi rồi. Nên cứ cố chịu đựng em đi nhé.Em có thể không ghen ra mặt nhưng bằng cách này, cách khác em sẽ làm anh khổ sở hơn nhiều. Cứ làm em ghen đi nhé, anh yêu. 

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Cafe mùa xuân

360's Blog
Cuối năm tự nhiên mỗi người sẽ có những giây phút lục tìm lại kỷ niệm và ký ức. Tặng anh yêu, kỷ niệm của những ngày đầu yêu nhau. Đọc lại và thấy tâm hồn mình vẫn còn nhiều lãng mạn lắm lắm.

Mình thường rủ nhau đi cafe mỗi tối... Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ hợp lắm với cafe và vài ba câu chuyện vui buồn.
Cafe mùa Hạ... Em chọn một góc nhỏ trên tầng 2 của quán cafe quen thuộc bên bờ Hồ Gươm. Quán ấy chắc anh chưa biết. Chủ quán thích nhạc Rock. Quán ấy cafe đen khá ngon. Ghế mộc và bàn gỗ. Cọc cạch một chút, thô sơ một chút và bờ bụi một chút nhưng ngồi được lâu. Em thường ngồi đó mỗi chiều hè lang thang cùng mấy đứa bạn thân. Nắng chan hòa và khi nào thấy má ửng hồng, mồ hôi thấm sau áo, em lượn qua hồ. Luồn lách qua cầu thang hẹp và tối, hoa mắt một chút và mù mờ một chút vì vừa ở ngoài nắng vào. Bao nhiêu cái nóng sẽ biến mất. May mắn em sẽ chọn được chỗ ngồi ngoài ban công. Cafe nhỏ trong fin từng giọt ấm nồng, không đặc quá và không sánh quá... Đủ để cái nắng mùa hè đọng lại dưới đáy lưỡi, cái mát dịu thấm vào cổ họng... tan theo viên đá nhỏ... Ngồi ngoài ban công, gió hồ mát lạnh lướt sau gáy... Mồ hôi khô dần sau lưng áo... Nắng dịu đi sau những câu chuyện bạn bè...

Cafe mùa thu... Nắng vàng mơn man từng nếp váy. Trưa hè nóng bỏng chẳng dám ra đường còn mùa thu em lại thích chạy xe giữa trưa nắng. Qua hồ Tây và lóc cóc trèo mấy bậc thang lên Cổ Ngư. Cafe có thế không ngon, mà hình như em lên Cổ Ngư chỉ để gọi một cốc cafe và ngắm hồ Tây. Mùa thu lúc nào cũng đẹp, cái cảm giác cả trời đất trong suốt và lòng người cũng trong suốt. Người ta có thể nhìn ra ngoài trời mà thấy cả lòng mình trong ấy. Cafe mùa thu em thường uống đen nóng. Chẳng hiểu sao lại muốn cái đắng không đường làm lòng mình trở về thực tại, bớt chống chếnh và bớt lạnh lẽo...
Cafe mùa đông... Em dậy sớm lên Giảng... Cafe trứng không còn ngon như ngày xưa nhưng tường vẫn cũ kĩ và không gian vẫn ấm áp. Cái gió lạnh mùa đông cắt vào da khi em đi ngoài đường không lọt được vào quán nhỏ. Tháo găng tay, xoa xoa hai lòng bàn tay cóng lạnh vào nhau và áp vào cốc cafe nóng hổi, áp nhẹ tay ấy lên má, cái rét mùa đông tan đi được nửa phần... Cafe mùa đông em thường uống một mình, tự lang thang ra đường trong sáng sớm. Môi, má run lên... Cafe một mình thường làm dịu đi nhiều trống vắng... Văng vẳng đâu đó một bài hát quen thuộc... Nắng có hồng bằng đôi môi em... Một sáng mùa đông hình như đôi môi em vẫn là đốm lửa hồng...
Anh gọi điện và mình đi cafe... Cafe mùa xuân... Quất nằm gọn mình nơi khúc quanh giữa đường Trấn Vũ... Con đường nhỏ vòng tay quanh eo hồ Trúc Bạch... Tối mùa xuân, cái lạnh mùa đông biến mất nơi nào... Ghế nhựa ngay trên vỉa hè, ngồi sát vào nhau ngắm người qua lại, tay lồng vào nhau... Nâu đá nhé anh. Vừa đủ đắng để thích thú xuýt xoa, vừa đủ ngọt ngào để nụ hôn trao vội còn thơm hơi sữa... Cafe mùa xuân, tối muộn mà vẫn đông như trảy hội... Người đi xa Hà Nội tìm về ngồi với bạn bè rôm rả. Người khác sắp về quê ăn tết ngồi uống cốc cafe sau bữa tất niên, mặt đỏ nên chưa muốn ra đường... Dăm ba câu chuyện ôn lại năm cũ, dăm ba người bạn chợt nhận ra nhau trên đường gọi giật lại... Lại cốc cafe và điếu thuốc... Tối mùa xuân bao nhiêu chuyện để nói phải không anh. Nhưng mình vẫn giữ thói quen ngồi bên nhau lắng nghe mùa xuân về bên thềm lá, lặng im ...

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Gơị tình - Euphoria Calvin Klein

Hà Nội đang, những ngày giá buốt nhất trong năm. Tôi vừa yêu, vừa sợ những ngày này. Sợ cảm giác thò chân ra khỏi chăn mỗi sáng. Sáng mùa đông, phải tự làm ấm người bằng cốc nước nóng pha mật ong, hơi ngòn ngọt. Xịt xịt, phun phun chút nước hoa nơi cổ áo. Cầm chai Hugo Boss Deep Red trên tay, vừa xịt 2 cái vào hai cổ áo đã thấy âm ấm. Nhưng hình như chưa đủ để xua đi cái lạnh đang buốt ngoài kia. Lại lật đật mở chai Euphoria biến mình thành một "người phụ nữ Phương Đông bí ẩn".
Tự ví mình như thế thật ... Mọi người đừng cười nhé, cuộc sống có đôi lúc cũng phải tự nhìn mình trong gương và khen mình... xinh đẹp. Một cách để động viên và bắt đầu ngày mới hứng khởi.
Đùa một chút vậy. Tôi chỉ muốn nói đến Euphoria của Calvin Klein. Lần đầu tiên dùng Euphoria, chồng quay sang ngửi ngửi bảo mùi gì như mùi nước hoa nam. Lần thứ hai, thứ ba, chàng lại thấy ưa thích. Cũng phải thôi, hiếm ai cưỡng lại được sức hút mãnh liệt, gợi tình của Euphoria. Mùi nước hoa ấy không thể dùng từ nồng ấm để miêu tả hết những lớp mùi. Chỉ biết rằng, khi đã trót đam mê nước hoa, không nên bỏ qua Euphoria. Lần đầu tiên test Euphoria mình bị nhức đầu. Mùi đậm đặc, sóng sánh, mãnh liệt tấn công vào khứu giác khiến tôi choáng váng. Sau đó tôi bỏ rơi chai nước hoa ấy ở một góc bàn phấn. Khổ thân cho nó, lớp hộp giấy màu hồng bạc cứ mời gọi, đã mấy lần ngập ngừng lấy ra rồi lại e ngại. Mà đáng lẽ ra trước Euphoria phải là một người đàn bà mạnh mẽ, không chút ngập ngừng.

Mùa đông, những ngày lạnh nhất chính là Euphoria. Không thể là 212 Sexy, không thể là Hugo Boss Deep Red, cũng không thể là Lolita Lempika... Những mùi hương ngọt ngào giành cho những cô gái tuổi đôi mươi muốn biến mình thành người đàn bà quyến rũ. Mà nhất thiết phải là Euphoria. Chỉ có mùi hương của Violet đen, của kem sữa, của lựu, quả hồng vàng, lan tây, gỗ, hổ phách..., mùi hương của người phụ nữ khao khát được yêu thương mới cứu rỗi tôi của những ngày lạnh lùng.


Tuy nhiên, trong giới hạn của bản thân, tôi kìm hãm và chế ngự Euphoria bằng một chút Hugo Boss Deep Red nơi cổ tay. Người phụ nữ đã có gia đình thường e ngại trước những gì quá tự do. Giữ cho mình một chút bí ẩn, quyến rũ tốt hơn là phơi bày hết ra cho mọi người biết mọi ngóc ngách cảm xúc của mình. Euphoria là mùi hương dành riêng cho người yêu thương trong những lúc màn đêm vừa buông.  Vì Euphoria ngọt hơn, nồng hơn thậm chí vượt lên trên mức gợi cảm của tất thảy những mùi hương mà bạn từng biết. Bạn chỉ có thể dành cho nó hai chữ "gợi tình". Người đàn bà mang hương Euphoria trút bỏ bộ quần áo đi làm khô cứng, khẽ khàng tròng mình vào chất liệu lụa hay satin của chiếc váy ngủ và trọn vẹn những mềm mại, ấm áp, cuốn hút, nhiệt thành, đam mê ấy chỉ dành cho duy nhất một người mà thôi.



Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

Tôi của hôm nay

Tôi của ngày hôm nay học được một điều. Hạnh phúc hay đau khổ đều thật mong manh. Tất cả chỉ vừa trôi qua trong chớp mắt. Một phút đợi chờ cho ta một kết quả khác với những gì ta mong đợi. Mơ ước và hiện thực đôi khi rất gần và cũng rất nhanh bỏ xa nhau trong một khoảng cách khó lấp đầy.
Nếu đem cân đo đong đếm ngày hôm nay, tôi không hiểu nó sẽ nặng bao nhiêu? Nặng như hòn đá tảng hay nhẹ như một giọt nước mắt? 
Nhưng lạc quan trong tôi không cho tôi dừng lại. Tôi viết để đánh dấu ngày hôm nay. Ngày tôi sẽ khó có thể quên trong cuộc đời mình. Ngày mà tôi không bao giờ mong gặp lại một lần nữa. 
Tôi vượt qua 1 tiếng đồng hồ khủng khiếp bằng 3 xiên ngan nướng, 2 cái đùi và một bát măng tiết. Nghe hài hước và "xôi thịt" làm sao. Nhưng thế đấy, tôi không thích ở nhà hoặc khóc lóc quá nhiều trong những lúc thế này. Nước mắt chỉ làm bạn quên đi mất mình cần phải làm gì để hết buồn. Món ăn cho bạn năng lượng và niềm vui thưởng thức.
Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi. Tôi của ngày hôm nay, thay đổi cách khóc, thay đổi cách buồn, thay đổi cách đối mặt và vượt qua. Bên tôi có một bờ vai để tôi tựa vào khi tay buông xuống và không muốn làm gì cả.


Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

Cavin Klein Eternity Moment - Thu gợi cảm

Tôi thích dùng nước hoa và coi đó giống như một phần da thịt mình. Bạn cứ cảm giác, mình trang điểm thật đẹp nhưng lại không tỏa hương. Khi ấy bạn chả khác nào một bông hồng ướp lạnh. Tôi không thuộc nhóm những người có mùi hương cơ thể đặc biệt. Nhớ khi xưa xem Hoàn Châu Cách Cách, mỗi đứa con gái tầm ấy hình như ai cũng mơ ước mình có thứ mùi hương quyến rũ như Hàm Hương công chúa. Sau này tôi biết rằng, có những người phụ nữ, do tuyến mồ hôi, do sử dụng nguyên liệu đặc biệt, dùng thức ăn đặc biệt mà người luôn tỏa ra mùi hương dìu dịu. Cũng vì mê mẩn những mùi hương kiểu tự nhiên như thế, tôi thích nước hoa nhất ở lớp mùi thứ 2. Khi những ấn tượng ngây ngất ban đầu qua đi, lớp hương thứ hai tỏa ra dịu nhẹ giống như quyện hòa vào hơi thở. Lớp hương thứ nhất không cần cố công hít hà, nó tỏa, lan, tấn công vào khứu giác một cách mạnh mẽ. Lớp hương thứ ba giành cho bản thân và người yêu thương, thường chỉ vương vấn, lưu luyến, đủ tạo đam mê. Lớp hương thứ hai giành cho những người tinh tế. Từ một cái với tay gạt  tóc vương trên mắt, từ một nếp váy uyển chuyển, từ một làn gió mùa thu ve vuốt bên vai... hương thơm lúc ấy dịu dàng như một lời thầm thì, thủ thỉ.

Đối với tôi, nước hoa ưa thích phải không làm bản thân và người khác đau đầu. Tôi sợ nhất những cái chau mày, nhăn mũi trong thang máy của mọi người khi bắt gặp một mùi nước hoa nồng nặc. Dạng chấm, hay dạng xịt, EDT Hay EDP không quan trọng. Quan trọng là khi mang mùi hương ấy trên người, bản thân mình phải yêu thích (dù mùi hương ấy lưu được cả ngày, hay giữ trên cổ tay sau vài tiếng lang thang trên phố). 

Và không nóng bỏng gợi cảm như Guess hồng, không cao sang, quý phải kiểu lady như Chanel Chance. Không có cái vị ngọt ngây thơ, tươi trẻ như Heiress Paris Hilton. Cavin Klein Eternity Moment mang đến sự gợi cảm thanh thoát cho một cô gái độ tuổi hai mươi. Cô gái ấy vừa phải dịu dàng, vừa phải có tiếng cười tinh nghịch trong vắt như trời thu, vừa có một nụ hôn đầu ấm áp se lạnh đầu đông. Cavin Klein Eternity Moment như một chiếc khăn mỏng chỉ kịp vắt nhẹ trên bờ vai tròn vừa lộ ra sau chiếc váy hoa tươi tắn ấy.

Và tôi, thích Cavin Klein Eternity Moment nhất vào mỗi buổi sáng mùa thu dìu dịu. Khi ngắm mình trong chiếc gương to với chiếc váy đáng yêu mềm mại, đôi môi phơn phớt màu hoa hồng, người yêu dấu vẫn yên bình trong giấc ngủ muộn. Tôi sẽ để lại một chút hương Vải, Ổi, Lựu, Mẫu đơn hồng Trung Quốc, Hoa lạc tiên, Hoa súng, Xạ hương, Gỗ hồng đi vào giấc mơ của người ấy...

P/s: Ở một vài bài sắp tới, có lẽ tôi sẽ tìm hiểu về cách làm thế nào để cơ thể phụ nữ chúng mình dù không dùng nước hoa vẫn thơm nhẹ nhàng và quyến rũ.

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Ấm nồng Hugo Boss Deep Red

Tôi mua lọ nước hoa này trong lần đi Thái. Khi ấy là mùa hè, nhiệt độ ngoài trời của Thái Lan trên 30 độ. Trong khu miễn thuế của sân bay, dù đi như chạy để cố gắng không bỏ sót một thương hiệu yêu thích nào, mồ hôi vẫn không toát ra. Tôi  dự định mua một loại nước hoa khác : Issey Miyake với mùi hoa hồng thơm ngát, vương vấn hương hạ cuối. Cô em đi cùng làm tôi thay đổi, phải lòng Hugo Boss Deep Red. Dòng nước hoa luôn mang đến cho tôi cảm giác nó thừa nam tính, mạnh mẽ, bồng bột, sốc nổi. Bạn thử nghĩ mà xem, ngoài trời đang nóng như vậy, tôi lại thử một loại nước hoa giành cho mùa đông và mê mệt nó không dứt ra được. Có phải kỳ lạ lắm không?

Mang về Việt Nam, tôi để nó trên bàn trang điểm. Lớp bụi mùa thu phủ mỏng trên vỏ hộp đen, dập nổi những đường nét, logo cá tính. Tôi thích lướt ngón tay mình trên ấy, sau đó ngón tay cái của bàn tay trái sẽ nhè nhẹ mở nắp...

Nhớ lại lần đầu tiên nắm trong tay HBDR, cái cảm giác chắc chắn như được cầm vào bàn tay người yêu thương. HBDR không phải là một chai nước hoa để ngắm. Nó hợp với việc cấm trên tay và áp lên má, hít hà chút hương lọt qua chiếc nắp kim loại màu bạc. Những ngày gió lạnh đầu mùa, HBDR với màu đỏ ấm áp và mùi hương ngan ngát khó bóc tách từng lớp mùi như một chiếc khăn giữ ấm trên cổ, càng giống như một ly trà quế pha mật ong nồng nàn. Nghĩ đến HBDR, tôi như thấy mình ngồi trong quán cafe quen thuộc. Màu nâu đậm của bức tường trang trí những bức tranh nhiều kích cỡ. Mùi cafe, mùi trà bạc hà, mùi cacao. Một chút tinh dầu cam quýt, vani dìu dịu từ chiếc lọ màu trắng trên quầy bar. Ánh đèn trầm trầm, những bản nhạc jazz cũ kĩ. Cánh cửa gỗ cổ cầu kì. Tôi không giỏi tả về mùi hương. Tôi chỉ biết dùng hình ảnh để nói về HBDR. Khi đưa mình về không gian kia, tôi tự nhiên đưa cổ tay lên mũi hít thật sâu. 

Tôi từng để cho một người chị ngoài 30 và một cô em nhỏ xinh 21 tuổi thử mùi này. Chị gái chê trẻ trung quá, em gái lại kêu... hơi già. Thì cũng đúng, một mùi nồng ấm dễ gây cảm giác già đối với người trẻ. Còn với những phụ nữ của gia đình, tôi cũng không khuyên bạn chọn HBDR, có lẽ các chị sẽ hợp với các dòng Chanel hơn.

Tôi từng mỉm cười với cái ý nghĩ ... Ừm, nếu như chồng mình có giận dỗi mình một chút, mình sẽ xịt xịt HBDR, sẽ tròng mình vào chiếc áo ngủ bằng satin mát lạnh, cuộn tròn sau lưng người đàn ông của mình. HBDR có đủ giúp mình kéo người ấy quay lưng lại hay không? Chắc chắn là có.

Người phụ nữ chọn Deep Red là một người vô cùng quyến rũ và có đôi chút bốc đồng. Nàng là mẫu người không thích theo một khuôn phép nào, luôn biết cách tạo ra cho mình phong cách riêng và niềm vui riêng. Tự đặt ra những quy tắc và tự mình đưa ra quyết định, đó chính là điều khiến nàng luôn khác biệt.

Và mùi hương của HBDR là mùi của Nho đen Hy Lạp, Lê, Clementine Ý, Cam đỏ, Hoa gừng, Hạt cây dâm bụt, Lan Nam Phi, Cây Pittosporum, Tuyết tùng California, Gỗ Mysore, Vani, Cashmeran, Xạ hương.

Còn đối với tôi, mùi của HBDR là mùi của đầu đông. Mùi của một nụ hôn say mê, mùi của một cái ôm chặt. Đã đủ ấm áp, nồng nàn, đủ đam mê?

 Fashion - Thời trang



Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Video Clip - I Love You Baby

Tặng một sáng mùa thu, khi bão chuẩn bị về. Có thể ai đó vừa hôn tạm biệt người yêu thương trước khi đi làm.Cũng có ai đó vừa tất bật đưa con đến trường. Cũng có ai đó tranh thủ thời gian tìm kiếm một ly cafe buổi sáng. Cũng có ai đó khe khẽ đóng cửa phòng, mỉm cười nhìn người yêu thương đang ngủ say sưa, ngáy khò khò sau một đêm gần thức trắng làm việc. Hạnh phúc đơn giản và lặp lại hàng ngày, có thể thành thói quen, vẫn vẹn nguyên là hạnh phúc.

Tặng cho những ngày xưa. Có một người cùng mình đi xem nhẫn cưới. Cặp nhẫn đơn giản và khác biệt. Lời cầu hôn khi ấy giống như một câu chuyện vui, giản dị biết nhường nào. Ấy thế mà mỗi khi nhớ lại, lại thấy lòng phơi phới. Có ai trong đời không mơ ước một lời cầu hôn đặc biệt. Một người cầu kì, lãng mạn như mình lại càng vẽ vời nhiều viễn tưởng. Cuối cùng, hôn nhân luôn thực tế và người yêu thương mình thực sự sẽ biết mình muốn gì.

Đấy, mình đã yêu, đã cưới, đã biết hôn nhân như thế nào. Vậy mà khi xem clip này vẫn không nén nổi xúc động trào qua khóe mắt. 

Tặng yêu thương của riêng em...


I Love U Baby...