Hiển thị các bài đăng có nhãn photo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn photo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Đỏ ấm áp

Ảnh ST

Cái vẻ lả lướt lãng mạn của bức ảnh này. Thật sự hợp với chiều ẩm ướt như hôm nay. Màu đỏ rượu vang sóng sánh trong từng nếp váy. Những họa tiết chấm bi không làm giảm đi nét mềm mại của nó, ngược lại giúp màu đỏ trở nên đằm thắm hơn. Cô gái này, chiếc váy này, đẹp như một ngày mùa đông không mưa.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

On the Street - A Boy in Canon Photomarathon

 Thứ 7 vừa rồi nhân vụ Canon Photomarathon mình chộp được một em ngoài chủ đề. Các em trai dạo này rất xì tin.Mình thích style nổi bật thế này này. Không hề bị thiếu nam tính, trẻ trung, đầy sức sống. Các chị già vào đây học tập cách phối màu tươi tắn của em nó nhé.



Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

On the Street - Simplicity

Thật lòng mình đôi khi tôi tự hỏi không hiểu tại sao mình lại thích những vẻ đẹp Tây đến vậy. Tây ở đây là những bạn da trắng, da màu, cao hay thấp không quan trọng lắm. Vấn đề ở chỗ, các bạn ấy mặc gì tôi cũng thấy đẹp, hơi đẹp hoặc tương đối đẹp, cùng lắm là ... không xấu lắm.

Hà Nội thu hút không biết bao nhiêu các bạn Tây, nhất là khu vực bờ Hồ và các phố cổ. Các bạn ấy thường diện tông xỏ ngón, giày thể thao. (Không mấy khi thấy các bạn ấy đi giày cao, trừ khi vào nhà hàng). Đặc biệt tôi cũng không mấy khi nghe thấy tiếng dép loẹt xoẹt của các bạn ấy. Các bạn ấy mặc áo dây, áo ống, váy maxi, quần sooc', quần ngố, váy ngắn... đủ loại quần áo nhưng bao giờ tính tiện dụng, thoải mái cũng đặt lên hàng đầu.

Đi dọc con đường trước Hapro, Hồ Gươm Xanh bar, nhìn sang bên tay trái (vỉa hè quanh hồ Gươm), thấy mát mắt với các bạn Tây đi bộ. Các bạn ấy hở một cách làm mình thấy "sảng khoái". Vì đơn giản, người các bạn ấy đẹp, tỉ lệ giữa các phần của cơ thể hợp lý, cái phần hở ra thường là cái phần đẹp nhất của cơ thể, nếu không đẹp đó cũng là sự tự tin của các bạn ấy. Thế mà quay sang phải, phía các bạn Việt Nam nhà mình cũng quần ngắn, áo ngắn, áo hở ra ngoài đường thì thấy mệt quá. Không dám nói là ai đẹp hơn ai, dù sao trong mắt mỗi người cái đẹp nó khác nhau và rất tương đối. Chủ yếu thấy các bạn nhà mình toàn áo bó, quần bó, xăng đan cao gót tận mười mấy phân. Trong khi các bạn ấy cũng chỉ đang đi dạo phố như mình. (Cũng phải nói là có lúc mình thèm được mặc bó như các bạn ấy vì người mình không đẹp nên hình như mình đang ghen tị thì phải.) Cái đẹp trong mắt người Việt Nam mình cầu kì quá.

Một vài năm gần đây, người nhà mình mới bắt đầu quen dần với sự đơn giản. Dư âm bèo nhún, hạt đính lấp lánh cầu kì chỉ còn nhiều ở các bà các cô ngoài 35 tuổi. Mà cái dư âm ấy hầu hết đều xuất phát từ Hàng Ngang, Hàng Đào, chợ Đồng Xuân - những con phố và cái chợ đổ buôn lớn của miền Bắc và Trung Quốc. Các em bé tuổi teen tiếp cận với internet, tìm tòi những xu hướng thời trang mới, học hỏi theo phim ảnh Hàn Quốc. Quần áo các em mặc cũng đẹp hơn, sáng sủa, đơn giản, tiện dụng hơn nhưng...

Đúng là cuộc đời có một từ ta không muốn nói đến mà lúc nào cũng phải nhắc đến đó là "nhưng". Các em ấy loay hoay giữa các trào lưu, các xu hướng, cóp nhặt mỗi nơi một chút, chạy theo hết vintage, colour blocks, chấm bi, da báo... mà chưa tạo được bản sắc cho mình. Có một sự thật dài dòng thế này, thường một tuần vợ chồng tôi hay đi xem phim một hai lần trên cái trung tâm chiếu phim tập trung nhiều hot girls, hot boy nhất nhì Hà Nội. Tôi hay đặt vé online vì thế cũng phải đến sớm hơn nửa tiếng để lấy vé. Trong cái thời gian rảnh rỗi chờ đến giờ chiếu, chúng tôi lại có dịp ngồi ngắm các em. Trẻ con bây giờ thật là xinh đẹp. Sữa, dinh dưỡng đầy đủ làm cho các em có một đôi chân dài, đầu gối không còn củ lạc ổng bơ như thời của chúng tôi về trước. Tuy nhiên, thực tế là chúng tôi khó lòng thấy bản sắc của các em. Hình như các em đang khiên cưỡng quá về cái đẹp. Cứ phải hở ra, cứ phải ngắn, cứ phải cao gót mới là đẹp? Cứ phải môi đỏ, má hồng ửng lên, mắt kẻ line đen xì mới là đẹp? Thôi tôi không nói về vấn đề này nữa, kẻo có tranh cãi mất thôi.

Quay lại vẻ đẹp của các bạn Tây. Tôi mới lang thang một chút buổi chiều mà đã thấy các bạn ấy đẹp thế này đây. 

Màu sắc quần áo rất chuẩn

Phong cách tự tin


Mặt đẹp như siêu sao Holywood (mình chụp dìm hàng quá)


Chỉ đơn giản như thế này đã là đẹp

Vẻ đẹp của sự khỏe mạnh


Chủ đẹp đến cún cũng đẹp


Già cũng vẫn đẹp kiểu già

Bụi bặm đẹp kiểu bụi bặm




Đẹp từ đằng trước

.... ra đằng sau 

Nhân tiện về cái đẹp đằng sau này, có lẽ tôi sẽ phải hỏi lại một vài người bạn bên Pháp. Nghe nói phụ nữ Pháp khi đi bộ có cái đánh hông rất đẹp. Người phụ nữ mặc váy màu cam bên trên cũng vậy. Dáng đi thật uyển chuyển, hấp dẫn mà không bị lả lơi, quá lố chút nào.

Thôi tóm lại vẻ đẹp của các bạn Tây chỉ trong hai từ: Đơn giản và khỏe mạnh. Vậy thôi.




Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

On the Street - Smiles

Tôi đọc đâu đó (đại ý) viết rằng, nếu bạn muốn có một ngày vui vẻ, buổi sáng khi soi mình trong gương hãy tự nở một nụ cười với chính mình. Còn tôi, ngoài cái việc thường ngày ấy, tôi thích hơn nữa là ngắm nhìn nụ cười của mọi người. 

Người ta có thể giấu tất cả bản chất thật của mình trong cái vỏ thể xác chỉ trừ ánh mắt và nụ cười. 

Có thể là một nụ cười xã giao trước lời mời chào...



Có thể là những nụ cười móm mém với niềm vui xế chiều...



Có thể là nụ cười vô tư của hai anh chàng ngoại quốc với cặp kính đáng yêu thế này...


Và một cô gái vừa ăn xong ly kem Fanny, cắm chiếc ô trang trí lên mái tóc


Một em gái hồn nhiên...


Nụ cười thò lò mũi xanh của bé Mèo nghịch ngợm...

Có thể buổi sáng bạn đã tự cười với mình trong gương, buổi chiều bạn hãy ngắm những bức ảnh này, mỉm cười khẽ thôi cũng được.


Photo: Echxinh

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

On the Street - Autumn

Tôi yêu tháng 8. Tháng bắt đầu mùa thu Hà Nội. Màu nắng thường vàng và đậm hơn. Bầu trời xanh và rất cao. Điều không bao giờ mùa hè có được. Bỏ qua những buổi tối oi ả trước mưa, những khô hanh bắt đầu thở dài trên môi má, mùa thu luôn đẹp và rõ rệt nhất ở Hà Nội.
Năm nay tôi không mua gì để tặng cho riêng mình vào ngày sinh nhật. Giống như mọi người, tôi luôn cho ngày sinh nhật của tôi là một ngày rất đẹp. Đôi khi tự tin và kiêu hãnh viện thật nhiều lý do, nghĩ ra muôn vàn ý nghĩa trẻ con để nâng giá trị của nó lên với mọi người. Mặc nhiên, tôi luôn tự làm một điều gì đó để sinh nhật của mình ý nghĩa nhất có thể. Năm nay tôi đã cầu mong, trời phật phù hộ tôi có một ngày sinh nhật thật thu.
Và đôi khi, bạn thật may mắn trong ngày sinh nhật của chính mình.
Tôi đã tự tặng cho mình một món quà mang tên thời gian và sở thích. Món quà tự tặng này có thể rất quen thuộc và không đặc biệt lắm với các bạn.Hi vọng bạn không quá chán khi xem.

1. Chiều thu. Nắng vàng. Hồ Gươm. Tôi không bao giờ nghĩ vào lúc 4h chiều, Hồ Gươm lại đông người và đẹp đến vậy.



Một góc Hồ Gươm nhìn từ phố Đinh Lễ.

 Nghệ sĩ đường phố Tạ Trí Hải

Người phụ nữ nước ngoài tranh thủ đọc sách hướng dẫn du lịch trong lúc nghỉ chân.

Có nhiều thứ tôi đã bỏ lỡ,  có nhiều điều tôi không thể tặng các bạn bằng ảnh. Tôi thu vào mắt mình và cất nó trong tâm trí, giành tặng các bạn theo một cách khác vậy.

Hẹn gặp lại các bạn ở phần 2.

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011

Những chuyến đi - Cô Tô hoang sơ

Tôi đã đi nhiều biển ở Việt Nam. Đến tận năm nay tôi mới quay về khám phá quê hương mình. Quả thật, đó là một điều thiếu sót vô cùng. Quảng Ninh của tôi, đẹp ngoài sự tưởng tượng và trải nghiệm.
Tôi đến với Cô Tô một buổi chiều cuối hè. Nhưng thật khổ cho chúng tôi, đó lại là những ngày nắng nóng nhất. Tôi quên mất thói quen mở lịch vạn sự mỗi khi đi xa để xem thời tiết. Mấy ngày hôm đấy quá gần ngày Đại thử (nóng oi). Quãng đường đi quá xa. Từ Hà Nội về đến Hạ Long mất 3 tiếng. Ngủ một đêm ở nhà, mất hơn 1 tiếng sáng hôm sau để đến cảng Cái Rồng. Sau đó là sự chờ đợi sửa tàu hơn 1 tiếng và quãng đường biển mất thêm gần 2 tiếng đồng hồ nữa.
Nhưng Cô Tô đã đền bù cho tôi tất cả sự chờ đợi đó. Thậm chí tôi còn được cả phần lãi ngoài mong đợi...
Cô Tô của tôi, biển trời của tôi:

Cầu tàu Cô Tô nhìn từ khách sạn. Mọi giao thông từ đất liền ra đến đảo và ngược lại đều diễn ra trên chiếc cầu này. Ban đêm đây trở thành điểm hóng mát, hò hẹn của người dân đảo và khách du lịch.

Một góc biển Cô Tô chụp từ Cảng Quân sự.
Bầu trời Cô Tô trước... 
Và sau cơn mưa bóng mây

Chiều Cô Tô êm đềm, chỉ có tiếng sóng vội vã. Ví von một câu đã quá quen thuộc nhưng chẳng thể dùng từ ngữ gì hơn thế: Bầu trời lúc ấy đẹp như một bức tranh.

 Những con đường tình yêu... Phi lao hai bên đường rì rào, ôm ấp con đường bằng gạch đỏ. Thật hợp lý để chụp ảnh cưới.
Vịnh Bái Tử Long nhìn từ tàu gỗ trên đường trở về đất liền.

Trở về Hà Nội. Tôi có cảm giác bị sốc. Sốc vì nhiệt độ, vì sự náo nhiệt, vì cảm giác tầm mắt bị che phủ. 
Cô Tô. Hòn đảo chỉ có 4800 dân cư sinh sống. Chưa có điện lưới. Cả đảo dùng máy phát điện chạy bằng dầu. Nước ngọt được cung cấp từ hồ C4. Hai bãi tắm chính trên đảo thực sự tuyệt vời. Một bãi tắm dành cho những người thích cảm giác mạnh : Vàn Chải. Một bãi tắm giành cho những người yêu thích bơi lội và những gia đình có em bé nhỏ : Hồng Vàn. 
Đến Việt Nam chưa đến Vịnh Hạ Long là chưa đến Việt Nam. Đến Hạ Long chưa thăm Cô Tô là lãng phí nửa vẻ đẹp của Hạ Long rồi.


Thứ Tư, 20 tháng 7, 2011

Nụ hôn Phú Quốc

Người con gái nhỏ bé nước da bánh mật, cháy bỏng trong cái nắng xích đạo. Bầu trời xanh khát mây. Biển mênh mông. Chiếc váy màu da cam của cô gái, chiếc áo tím của chàng trai hợp nhau một cách kì lạ. Tôi của các bạn, ngồi trong chiếc ghế cạnh bờ biển, trong bóng râm của chiếc ô màu trắng, ngưỡng mộ nhìn hai người yêu nhau ấy dắt tay nhau đi dạo nhiều vòng trên bãi biển. 
Những nụ hôn bắt gặp thường khiến tôi thích thú. Tôi có cái tính xấu thích ngắm nghía, hay tò mò. Thích ngắm nhìn những đôi bàn chân (đi giày cao gót, dép xỏ ngón, giày búp bê hoặc chân trần trên cát như trong ảnh) kiễng lên một cách tự nhiên. Tôi thích ngắm những đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Thích những cánh tay tưởng như hờ hững đặt trên vai, những ôm xiết trên eo thon. Những nồng nàn gắn chặt.
Cặp đôi này thật khác biệt. Cô gái Việt Nam và chàng trai nước ngoài. Ở Việt Nam, một tình yêu như thế này thường xuyên bị dòm ngó. (Tôi cũng là cái người đang "dòm ngó" đó đây). 
Sau khi chụp bức ảnh này, chúng tôi cũng bắt chước trở thành những nhân vật đang yêu và hôn nhau trên bãi biển. Tuy nhiên, cái sự sắp đặt và cố gắng quả là khác với những điều tự nhiên. Cuối cùng, mọi thứ vẫn dừng lại ở bức ảnh này.
Phú Quốc là nơi nên đến với những người đang yêu, thích khám phá, thích mạo hiểm, thích nắng và gió. 


P/s: Bức ảnh này có mùi của biển. Mùi của rực rỡ, đam mê. Giống như Very Iresistible Givenchy Summer Cocktail. Một mùi hương nóng bỏng, cuồng nhiệt, quyến rũ. Mùi hương của những nụ hôn và... hơn thế nữa.

Thêm một P/s giành cho Home Sweet Home, quán cafe nhỏ ở góc ngã tư dẫn vào thị trấn Dương Đông, với những chiếc ghế màu đỏ, những chiếc rèm voan rủ thanh thản, bãi cỏ mượt và những chiếc bánh dừa nướng thật ngon của chị chủ quán. Những bức ảnh và lời có cánh của người chồng đầu bếp người Anh giành tặng cho cô gái Phú Quốc. Cái cách họ nhìn và nói về nhau.

Tặng mọi người một bài hát cho những giây phút thư giãn cuối ngày làm việc.

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

On the Street - Saigon Girl

Tôi không có nhiều ấn tượng về các cô gái Sài Gòn. Ý tôi là những cô gái Sài Gòn cụ thể, không phải những ấn tượng tương đối, nhiều áp đặt truyền từ người này sang người khác. Kiểu như, gái Bắc chanh chua, đanh đá, gái Nam khéo léo, dịu dàng. Tôi có vài người bạn trong Sài Gòn. Một con bé Mều rất lăng xăng, nhiệt tình với bạn bè. Đôi khi tỏ ra quyến rũ theo kiểu phụ nữ thời phục hưng. Một em họ gốc Bắc sinh ra ở miền Bắc, lớn lên trong Nam, giờ nói hai thứ giọng, tính nết vừa có tí sâu sắc, vừa sôi nổi rất Sài Gòn (cực buồn cười là tôi luôn luôn nghĩ người Sài Gòn sôi nổi). Một vài chị gái hay tiếp xúc trên các diễn đàn online. Và một người con gái đặc biệt. Cô gái này chắc chắn rất Sài Gòn.


Tôi chưa bao giờ thử tìm hiểu cô gái ấy sinh năm bao nhiêu, tính cách như thế nào. Có vẻ nó hơi đi quá sâu vào đời tư một người mình không quen (mặc dù rất tò mò). Tôi cũng không chắc đó có phải là một cô gái Sài Gòn đúng gốc hay là một cô gái từ nơi nào đến sống trong cái thành phố mạnh mẽ ấy.


Cô gái đặc biệt ở chỗ cô bé xinh. Không thể gọi là đẹp. Cái đẹp nó vượt lên ngưỡng cảm nhận bằng mắt mất rồi. (Có thể nếu một ngày được gặp cô bé bên ngoài, tôi sẽ viết khác). Không phải kiểu xinh nhan nhản ngoài đường của các hot girls Sài Gòn. Tức là mắt phải to, nhìn lên một cách ngây thơ, chớp chớp. Da phải trắng, nếu không trắng cũng sẽ dùng photoshop làm cho trắng bóc ra. Mặc đồ rất ngắn, toàn ren. Nội y đương nhiên là những màu nổi bật. Cái sự quyến rũ nó phô bày lố bịch ra ngoài.


Cô gái này giống cái cách nhiều người thường nói về vài cô ca sĩ: Người đàn bà trẻ thơ. Mũi cao rất tây, mắt ướt thăm thẳm, cằm gọn gàng, đôi môi dỗi hờn, chân dài vừa phải. Người đẹp trong ảnh của tôi là đây.
                                                                                                  Photo: Quốc Bảo
Vai áo trễ nải. Quần ngắn. Những chiếc vòng tay thô mộc đơn giản. Đôi xăng đan bệt năng động. Ở dưới mái tóc cá tính và chiếc cổ thon là sự gày guộc mong manh cần che chở. Cô gái ấy vừa ngọt ngào, thời trang, vừa sexy, vừa tỏa ra hương thơm sốc nổi của tuổi trẻ, lại có cả đam mê trong ánh mắt.


Cô gái ấy không cố tình gợi cảm. Vả chăng chỉ vì cái tư thế tạo dáng làm người ngắm ảnh nghĩ vậy. Tôi tin cái vai áo kia, đôi chân hững hờ và đôi tay có chút e lệ kia dù để vào những nơi nghiêm túc nhất cũng vẫn khiến người khác đam mê.


P/s: Tôi thích cô gái trong bức ảnh này có mùi Lolita Lempicka. Một mùi hương vừa trong trẻo, vừa nồng nàn, vừa thầm kín, vừa dữ dội. Để cái người đang chụp ảnh và người xem ảnh như tôi "yêu như là yêu lần đầu"...